Lục Cảnh Hiên cũng cuống: "Con dâu hầu hạ chồng là chuyện thiên kinh địa nghĩa ? Sao đến lượt em ?"
Kiều Mạn Tuyết lạnh: "Từ bé đến lớn em từng cái việc hầu hạ khác, bây giờ thế, cũng thế! Anh nếu tìm vợ như , cưới Tô Thanh Nhiễm?"
"À, em quên mất, thì cưới , nhưng thèm lấy !"
"Câm miệng!"
Trong lòng Lục Cảnh Hiên lửa giận cuồn cuộn, cú ngã duy nhất trong đời của chính là ngã Tô Thanh Nhiễm, Kiều Mạn Tuyết đúng là cái gì nên thì .
"Anh bảo em câm miệng? Chẳng lẽ em sự thật ? Bây giờ cái của Tô Thanh Nhiễm , sớm thì cái gì? ...Á!"
Kiều Mạn Tuyết nghiêng mặt, cảm nhận cơn đau tê dại mặt, cô kinh ngạc ngẩng đầu lên, Lục Cảnh Hiên từng đỏ mặt với cô thế mà tay đ.á.n.h cô !
"Lục Cảnh Hiên, đ.á.n.h em?"
Lục Cảnh Hiên lạnh lùng cô : " bảo cô câm miệng."
"Cô tưởng mục đích hôm đó cô hẹn rừng cây nhỏ ? Nếu cô tính kế , quan hệ của chúng cũng sẽ khác phát hiện!"
"Nếu cô cố ý nháo tự sát để cứu cô, và Tô Thanh Nhiễm cũng sẽ đến bước đường !"
"Để vớt vát danh tiếng của chúng , cũng để cuộc sống của cô dễ thở hơn chút, đám cưới của chúng mới tổ chức vội vàng như thế, nhưng gây tất cả những chuyện chẳng là cô ?"
"Cô là tiểu thư nhà tư bản, khi chúng kết hôn ít nhất trong vòng năm năm chức vụ của sẽ khả năng thăng tiến, năm năm thế nào còn chừng, tiền đồ của hủy trong tay cô , cô còn thế nào nữa?"
Kiều Mạn Tuyết quả thực khó tin đàn ông mắt là Lục Cảnh Hiên, là cô hủy hoại tiền đồ của , nhưng lúc cô hôn cũng tránh, chuyện thể tính lên đầu một cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-67.html.]
Còn chuyện cố ý nháo tự sát và hẹn rừng cây nhỏ, mặt cô thoáng qua vẻ chột .
Kiều Mạn Tuyết tự an ủi , cô tư tâm, nhưng cô cũng là vì quá để ý Lục Cảnh Hiên , cái thể trách , nếu Lục Cảnh Hiên tình cảm khác lạ với Tô Thanh Nhiễm, cô sẽ dùng hạ sách ?
" cho cô Kiều Mạn Tuyết, đợi cô ngoan ngoãn ở nhà chăm sóc , nếu cô cút khỏi nhà họ Lục cho !"
"Nghe thấy ?"
Nhìn Lục Cảnh Hiên đến đuôi mắt cũng mang theo vẻ giận dữ, Kiều Mạn Tuyết đột nhiên cảm thấy một tia mờ mịt, chỉ là sự mờ mịt đối với sự đổi đột ngột của Lục Cảnh Hiên, mà còn là sự mờ mịt đối với cuộc sống tiếp theo.
Cô đang nghĩ, cô còn thể sống yên với Lục Cảnh Hiên ?
Lục Cảnh Hiên sập cửa bỏ , Kiều Mạn Tuyết ngẩn ngơ chiếc giường cưới của họ, bên ngoài Lý Lam tán thưởng việc Lục Cảnh Hiên tát và tiếng hả hê của Lục Vân Khê, cô chỉ cảm thấy những ngày tháng chẳng còn chút hy vọng nào.
...
Tô Thanh Nhiễm một chuyến chợ đen, cô nấu một mẻ mứt việt quất dại, hai mang cho cô một trăm cái lọ thủy tinh, rẻ hơn một chút, bốn xu một cái, một trăm cái lọ là bốn đồng.
Chỗ Tô Thanh Nhiễm bày sạp chiếm mất, cô bèn tìm bừa một chỗ đặt gùi xuống, còn vén tấm vải đen lên, một giọng vui mừng vang lên.
"Ấy chà cô em, chị tìm cô !"
Tô Thanh Nhiễm kỹ, hóa là chị gái mua đồ ở chỗ cô: "Chị gái, là chị !"
"Cô em , mấy hôm nay em đến? Cách hai ngày chị đến đây lượn một vòng, chẳng gặp em nào."