Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 55

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:24:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dần dà trong thôn cũng gì nữa, Lục Cảnh Hiên thăng chức đưa ả quân đội, cuộc sống của ả càng dễ chịu hơn.

Hoàng Thúy Thúy cũng mở miệng: "Nếu là chị, chị cũng sẽ như em út là bám c.h.ặ.t lấy Lục Cảnh Hiên buông, còn thể thê t.h.ả.m hơn cuộc sống bây giờ ?"

Tô Tuấn Trạch tấm tắc khen ngợi: "Em út, em đúng là hai bằng con mắt khác đấy!"

Tô Thanh Nhiễm , cô chỉ là hiểu rõ Kiều Mạn Tuyết thôi, kiếp cả đời thuận buồm xuôi gió mà ả còn cam lòng, huống chi bây giờ ả còn đang sống thê t.h.ả.m thế ?

"Chờ xem kịch ." Tô Thanh Nhiễm múc thức ăn : "Ăn cơm thôi."

"Nhiễm Nhiễm, hôm nay con lên núi ?" Nhìn món gà hầm nấm bàn, Tô Hoành Sơn cau mày.

"Cha, còn hơn mười ngày nữa là đến vụ thu hoạch , ăn thêm chút chất tanh (thịt, mỡ) để bồi bổ sức khỏe, nếu chịu nổi? Hơn nữa con may mắn, ở ngay chân núi cũng bắt đồ rừng, xảy chuyện gì ."

Tô Tuấn Trạch tán đồng gật đầu: "Lần con cùng em út lên núi một , con thỏ rừng đó tự lao về phía em , hơn nữa mắt nó còn sáng rực lên, cha bảo lạ ?"

Triệu Lan Chi lườm một cái: "Đừng ngoài linh tinh, tưởng nhà mê tín dị đoan!"

"Con ngốc, con chắc chắn ngoài ."

Tô Hoành Sơn nhíu mày suy nghĩ một lúc: "Vậy Nhiễm Nhiễm cần nộp tiền cho gia đình nữa, chỗ gà rừng thỏ rừng là đủ ."

Mọi đều ý kiến, chút tiền đó so với việc ngày nào cũng thịt ăn cái nào quan trọng hơn đương nhiên họ hiểu rõ.

Chỉ Hoàng Thúy Thúy trong lòng thầm lầm bầm, em út bán mứt việt quất kiếm mấy chục đồng, thế mà thật sự đưa cho gia đình đồng nào, để mặc cô tự cầm tiêu xài ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-55.html.]

...

Lục Cảnh Hiên về đến nhà, Lý Lam và Lục Vân Khê vây lấy, ngay cả ông cụ Lục vốn ít khi khỏi phòng cũng ghế dài ở nhà chính .

"Mẹ, gì thế?"

Lục Vân Khê tới nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay , vẻ mặt mong đợi hỏi: "Anh, em hòa với chị Nhiễm Nhiễm ? Có thật ?"

Trời mới thời gian sống thế nào, Tô Thanh Nhiễm thỉnh thoảng mang cho cô ít đồ ăn thức uống, giờ thì chẳng gì, ngày nào cô cũng ăn đủ no còn xuống ruộng, đúng là khổ c.h.ế.t ! Cô cảm thấy khóe miệng sắc mặt đều vàng vọt cả !

Lý Lam cũng đầy vẻ mong chờ, những ngày bao nhiêu nhạo bà nhặt hạt vừng bỏ hạt dưa, nhà bà đắc tội với đại đội trưởng.

Trước những kẻ vì nể mặt đại đội trưởng mà nịnh bợ bà đều đổi thái độ, tuy Tô Hoành Sơn vì chuyện hủy hôn mà gây khó dễ cho nhà bà , nhưng trong lòng bà cứ nơm nớp lo sợ.

"Mọi ai thế?" Lục Cảnh Hiên ngạc nhiên, hôm qua huyện thành một chuyến, giờ mới về, nên chuyện xảy đều .

"Chị Nhiễm Nhiễm tự mà." Lục Vân Khê mắt tinh, thấy Lục Cảnh Hiên xách đồ trong tay, cô hình như thấy quần áo và vải hoa: "Anh, chỗ đều là cho em hả? Anh thật đấy!"

đưa tay định lấy cái túi, Lục Cảnh Hiên tránh : "Cái là cho chị Nhiễm Nhiễm của em."

Mặt Lục Vân Khê xị xuống: "Anh! Chị Nhiễm Nhiễm đối xử với như thế , còn mua quần áo cho chị gì? Hơn nữa đây cũng từng mua đồ cho chị mà! Bộ quần áo ..."

Bị em gái ruột như , sắc mặt Lục Cảnh Hiên cũng lắm.

Thầm nghĩ: Chẳng lẽ đối xử với Tô Thanh Nhiễm tệ lắm ?

 

 

Loading...