"Thế chú Lý đến ? Có cần chuẩn cơm nước ?"
"Chắc là , chúng tiệm cơm quốc doanh ăn, cần phiền phức."
"Được."
"Ngủ một lát ?"
"Không ngủ, em cứ ở đây, ngủ thì ."
Thời Vân Tiêu khựng , gì, Tô Thanh Nhiễm liền : "Lớn thế , ngủ trưa còn cần ngủ cùng, thôi , thế em miễn cưỡng ngủ cùng một lát ."
Thời Vân Tiêu bế cô từ ghế lên, về phía giường.
...
Hôm khéo là chủ nhật, Thời Vân Tiêu nghỉ, Triệu Thục Nhã hơn mười giờ sáng là đến nơi, cùng bà còn Lý Quốc Lâm và con gái Lý Tâm Nhị của họ.
Cô việc ở tòa soạn báo, bình thường cũng bận, Tô Thanh Nhiễm và Thời Vân Tiêu quan hệ với cô cũng bình thường, nên thấy cô đến, Tô Thanh Nhiễm khá ngạc nhiên.
"Mẹ, chú Lý, Tâm Nhị." Tô Thanh Nhiễm theo Thời Vân Tiêu chào lớn.
Triệu Thục Nhã thấy Tô Thanh Nhiễm là ngay bụng cô, trông bà vẻ vui lắm, ngay cả chuyện vợ chồng son chủ động báo cho bà chuyện m.a.n.g t.h.a.i cũng vứt đầu.
"Mấy tháng nhỉ?"
"Hơn bảy tháng chút ạ."
Triệu Thục Nhã gật đầu: "Đứa bé ngoan ? Lúc m.a.n.g t.h.a.i con phản ứng gì ? Trông con gầy ."
"Đứa bé ngoan lắm ạ, con chẳng khác gì so với khi mang thai."
Thời Vân Tiêu rót cho ba , Tô Thanh Nhiễm liền mời họ trong nhà .
Triệu Thục Nhã đ.á.n.h giá trong nhà một lượt, lông mày nhíu : "Cái nhà cũng bé quá, hai đứa ở chật ? Theo thấy là Thanh Nhiễm con về nhà họ Thời ở , hoặc là về nhà Lý... bà ngoại Vân Tiêu ở cũng ."
Bà vốn định về nhà họ Lý ở, nhưng sắc mặt Thời Vân Tiêu đổi giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-535.html.]
Tô Thanh Nhiễm trả lời: "Thôi ạ , hai đứa con ở đây cũng lắm."
" Vân Tiêu , bình thường con ở nhà một ? Nhỡ ... vẫn tìm một ở bên cạnh trông chừng mới ."
"Bây giờ con tự vẫn lo , đợi mấy hôm nữa con qua đây, lúc đó bọn con cùng lên thành phố ở."
Triệu Thục Nhã sững sờ: "ồ" một tiếng, còn thêm gì đó, Lý Tâm Nhị ở bên cạnh : "Mẹ, với chị dâu tự tính toán mà, đừng lo bò trắng răng nữa."
Lý Quốc Lâm: "Vân Tiêu và Thanh Nhiễm đều là những đứa trẻ chắc chắn."
Trên bàn còn hoa quả rửa sạch từ , Lý Tâm Nhị thuận tay bóc một quả quýt: "Chị dâu, chị đang bài, giờ còn ?"
"Thỉnh thoảng , một hai tháng một bài thôi."
Lý Tâm Nhị gật đầu: "Thực chị cũng thể gửi bài cho tòa soạn bọn em, tòa soạn bọn em dạo cũng đang đẩy mạnh việc thu bài."
"Được, thế để hôm nào chị xem thử."
Mấy trong nhà trò chuyện một lúc, đến hơn mười một giờ, Thời Vân Tiêu liền dẫn họ cùng đến tiệm cơm quốc doanh.
Anh gần như gọi hết các món mặn một lượt, món ăn khá phong phú.
Tô Thanh Nhiễm cảm thấy hôm nay món thịt heo chiên giòn ở tiệm cơm quốc doanh giòn tan đặc biệt, còn thơm, cô ăn liền mấy miếng to, Thời Vân Tiêu thấy cô thích ăn gắp thêm cho cô hai miếng.
Nhìn dáng vẻ ngọt ngào của hai , Triệu Thục Nhã cũng : "Hai đứa vẫn cứ như mới cưới nhỉ."
Lý Tâm Nhị trêu: "Anh với chị dâu tình cảm mà."
Triệu Thục Nhã lườm cô một cái: "Chỉ leo lẻo cái mồm, bao giờ con mới kiếm đối tượng hả?"
"Mẹ, thế ." Lý Tâm Nhị bộ đầu hàng.
Triệu Thục Nhã để ý đến cô , như lơ đãng : "Vân Tiêu, hôm nào con cũng giới thiệu đối tượng cho em gái con , như mấy đồng đội gì đó của con cũng .
Con bé Tâm Nhị mắt cao quá, bình thường nó chẳng ưng , cứ thế nữa là thành bà cô già đấy."