Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 527

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:50:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng chị Lâm nóng nảy: "Trước đây cùng góp tiền góp phiếu mua tủ lạnh, lúc đó cũng đến tận cửa hỏi bà, là chính bà mua, cần dùng đến tủ lạnh!

Lời chính mồm bà , bà cũng đừng chối, lúc đó bao nhiêu bọn đều thấy cả!"

"Bà lúc đó bảo cần mua, bọn bèn tự góp tiền phiếu mua tủ lạnh, giờ bà đến tìm mượn tủ lạnh dùng là ý gì?

Giờ bà cần dùng, lúc đấy bỏ tiền ? Bỏ tiền chẳng dùng ?"

Vương Thúy Hoa cũng tức giận: "Lúc đó đúng là dùng đến tủ lạnh mà, nhưng giờ cần dùng, hơn nữa chút đồ thế cần thiết mua một cái tủ lạnh!

Các mua cho mượn để nhờ ít đồ ? Chuyện bé tẹo, đều là hàng xóm láng giềng cả, cô cứ keo kiệt thế ?"

"Cô mấy tòa nhà khác xem, nhà ai tủ lạnh đều là cùng dùng, mỗi các mua cái tủ lạnh cứ giữ khư khư như bảo bối , chẳng tí tinh thần đoàn kết nào cả!"

Xung quanh cũng châm ngòi: "Thực thím Thúy Hoa cũng lý, đều là hàng xóm, mượn dùng tủ lạnh để nhờ chút đồ cũng chẳng , cùng lắm thì trả ít tiền điện chứ gì."

"Thật sự cần thiết căng thế ."

"..."

"Bà..." Chị Lâm sự mặt dày vô sỉ của Vương Thúy Hoa cho kinh ngạc, nhất thời nên lời.

Còn cả mấy nữa, tưởng chị trong lòng họ đang nghĩ cái gì chắc?

Chẳng đang nghĩ mà nhả , họ mượn dùng tủ lạnh, thì chị thể từ chối nữa !

Nằm mơ!

Lúc bảo mua thì mua, tiền phiếu bỏ, giờ chiếm hời, chuyện thế!

Tô Thanh Nhiễm Vương Thúy Hoa nhai mấy lời cũng cạn lời, hồi cũng với cô y hệt như thế.

Người đúng là tham lam vô độ, cái gì cũng sán đến chiếm hời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-527.html.]

Lý Ngọc Lan : "Thím Thúy Hoa, tủ lạnh vốn dĩ đủ dùng, cho nên bọn ngay từ đầu bàn bạc kỹ là cho ngoài mượn tủ lạnh, hơn nữa cũng thực sự để nữa ."

Họ mua loại tủ lạnh một cửa nhỏ, giá cũng rẻ nhất, để đồ của bao nhiêu hộ nhà họ , tủ lạnh chật ních .

Hơn nữa đồng ý với Vương Thúy Hoa, đến lúc khác đến mượn dùng thì thế nào.

Không thể đồng ý , khác thì đồng ý chứ.

Thà ngay từ đầu đừng đồng ý còn hơn!

Vương Thúy Hoa tức đến run : "Các cũng keo kiệt quá, đều là hàng xóm, các thể khó coi thế chứ?"

Chị Lâm nhạo: "Bà hào phóng, thế bà tự mua một cái tủ lạnh cho khác mượn dùng , trong tòa nhà chúng cũng còn một mua tủ lạnh đấy, bà hỏi xem họ mượn dùng tủ lạnh của bà !"

"... thèm mà mua nhé! mỗi tí đồ mua cái tủ lạnh gì?"

" thế, bà mỗi tí đồ , nhét thẳng bụng bà , còn cần tủ lạnh gì?"

Vương Thúy Hoa "hừ" một tiếng, đang định , ánh mắt chợt quét thấy Tô Thanh Nhiễm, mắt sáng lên: "Ấy, Tiểu Tô cô về đấy ? Trước khi cô chẳng dọn sạch đồ trong tủ lạnh ? Giờ chắc để đồ gì nhỉ? Vừa , chỗ đây..."

Tô Thanh Nhiễm mỉm , nhả hai chữ: "Không cho."

Nụ của Vương Thúy Hoa cứng đờ mặt: "Tiểu Tô cô ý gì?"

"Chẳng ý gì cả, chính là cho mượn."

"Cô! Chúng là hàng xóm đấy, cô dám đối xử với như thế?"

Tô Thanh Nhiễm híp mắt tiếp lời: " thế, chúng là hàng xóm, nhưng chuyện, còn tưởng bà là đấy."

"Phụt!"

Chị Lâm và những vây xem đều bật thành tiếng.

 

 

Loading...