Có xe lừa qua, sự chú ý của đám trẻ con lập tức Tô Thanh Nhiễm thu hút, thấy xe nhiều đồ ngon như thế, mắt chúng càng sáng rực lên, nuốt nước miếng ừng ực.
"Đó là ai thế? Sao mua nhiều đồ ? Tao thấy sữa mạch nha !"
"Tao còn ngửi thấy mùi bánh bao thịt nữa, thơm thật đấy! Tao cũng ăn, tao về bảo bà tao mua cho tao!"
"Còn táo với nho nữa kìa! Cô giàu thật!"
"Cô là ai thế?"
"Tao , đại tỷ của chúng , cô út của Ngũ Nha đấy, nó kể với tao lắm, hôm nay tao rủ nó chơi, nó còn bảo cô út nó hôm nay về, nó ở nhà đợi."
"Oa, cô út của chị Ngũ Nha thật!"
"..."
Xe lừa từ từ qua, Tô Hoành Sơn mới thở dài một tiếng: "Đứa bé nhà họ Lục cũng đáng thương, cũng tại cái nó khổ vớ ông cha c.h.ế.t sớm với bà độc ác, hai tuổi mới , gầy như cái que, giờ còn nhỏ hiểu chuyện cũng còn đỡ, đợi lớn lên hiểu chuyện , lúc đó mới thật sự là..."
" là tạo nghiệp mà..."
Tô Thanh Nhiễm chẳng hề thương xót nó, kiếp Lục Khâm là cái loại ăn cháo đá bát thế nào, cô còn nhớ rõ mồn một.
Nó hùa theo Kiều Mạn Tuyết đến chế giễu cô, bảo cô nhường vị trí Lục phu nhân cho Kiều Mạn Tuyết, bảo cô già nua xí, so với ruột nó, màng đến cái tình cô nuôi dưỡng nó suốt hai mươi năm!
Kiếp , cô sẽ thèm nó thêm cái nào nữa.
Đến cổng nhà họ Tô, Tô Thanh Nhiễm từ xa thấy Ngũ Nha đang gọi "cô út, cô út", mà cô bật , hôm nay là chủ nhật, tụi nhỏ học, đều ở nhà cả.
Tô Hoành Sơn dừng xe lừa: "Mẹ con ở trong nhà, chị con đều đang ngoài đồng."
Chưa bao lâu, Triệu Lan Chi cũng thấy động tĩnh: "Ái chà! Con gái về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-514.html.]
Nhìn Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi xách đồ xe xuống, hàng xóm xung quanh đều khỏi tặc lưỡi.
Con gái bà Lan Chi đúng là nhiều tiền thật, về nhà đẻ một chuyến mà mang bao nhiêu là đồ, nào là t.h.u.ố.c lá, nào là thịt, nào là sữa bột còn sữa mạch nha, hoa quả các thứ, chỗ tốn bao nhiêu tiền đây?
Chắc chắn mấy chục đồng.
"Lan Chi, bà giờ sướng thật đấy, con gái gả nhà , còn hiếu thảo thế ."
"Con bé Thanh Nhiễm từ bé thấy nó , lớn lên quả nhiên gả chồng , vẫn là mắt của chuẩn."
" phỉ , đây bà còn bảo nó thằng ranh con nhà họ Lục từ hôn đàn ông thấy thể, chắc chắn gả cơ mà! Giờ thấy sống sung sướng bà thế, đúng là lời ý bà tất."
"Bà linh tinh cái gì đấy? mấy lời đấy bao giờ? Đó đều là Kiều Mạn Tuyết , nhé!"
"..."
Triệu Lan Chi khép mồm, trách yêu Tô Thanh Nhiễm nên mua nhiều đồ thế, thiết kéo cô nhà.
Tô Thanh Nhiễm lấy một gói kẹo hoa quả chia cho bảy đứa cháu, thằng sáu và thằng bảy mới nửa tuổi, nhưng cũng kẹo là đồ , dùng miệng l.i.ế.m l.i.ế.m nhẹ.
Chia kẹo hoa quả xong, Tô Thanh Nhiễm bóc một gói kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, Triệu Lan Chi ngăn cô : "Ăn nhiều kẹo thế gì? Vừa ăn còn gì?"
"Kẹo sữa khác kẹo hoa quả, cái ngon."
Tô Thanh Nhiễm lách qua bà vẫn mở bao bì , thuận tay bóc một viên kẹo sữa nhét miệng bà, miệng Triệu Lan Chi còn nhổ chắc?
Chỉ đành ăn kẹo sữa : "Cha con nhận điện thoại của con xong là cứ ở nhà đợi, chiều nay chẳng tâm trí nào xuống ruộng nữa, dọn phòng cho con đấy, con xem sạch sẽ ?"
"Cảm ơn !" Tiếp đó, cô như nhớ gì đó: "Mẹ, hai chị hai giờ đang nuôi ba đứa con, cả nhà chen chúc trong một phòng, đủ chỗ ngủ ?"