Tô Thanh Nhiễm xong cũng thấy thổn thức: "Chị Bích Linh là ."
Trịnh Bích Hà gật đầu: "Cha chị cũng bảo thế. Thanh Nhiễm, em về thôn Tô Gia kiểu gì?"
"Em bưu điện gọi điện thoại về đại đội bây giờ đây, bảo cha em đến đón."
"Được, thế chị lỡ việc em về nhà nữa, khi nào em đến tỉnh lỵ, chị mời em ăn cơm."
"Vâng."
Hai khách sáo một hồi, Tô Thanh Nhiễm xách va li đến bưu điện gọi điện thoại về đại đội.
Người điện thoại bên là Tô Hoành Sơn.
"Được, thế con đợi ở cổng công xã nhé."
Cúp điện thoại, Tô Thanh Nhiễm về phía công xã, lúc qua tiệm cơm quốc doanh đúng lúc ngửi thấy mùi bánh bao thơm phức bên trong, bèn mua hai mươi cái bánh bao thịt, tự ăn hai cái, chỗ còn mang về cho lớn trẻ con trong nhà ăn cho đỡ thèm.
Cổng công xã một cái cây to, cô gốc cây, lấy đồ mua từ trong va li .
Đợi hơn nửa tiếng, cha cô đ.á.n.h xe lừa tới.
"Cha!"
Nhìn thấy con gái, gương mặt đen nhẻm vì nắng của Tô Hoành Sơn hiếm khi lộ nụ , vội vàng cho lừa dừng .
Nhìn thấy đống túi to túi nhỏ , ông khỏi nhíu mày: "Về nhà thì về nhà, mang nhiều đồ thế gì?"
"Mang ít đồ cho cả nhà ăn chứ , cha, bánh bao thịt con mua đấy, cha nếm thử một cái." Tô Thanh Nhiễm lấy một cái bánh bao thịt từ trong gói giấy dầu nhét miệng Tô Hoành Sơn.
Đã nhét miệng , Tô Hoành Sơn cũng chỉ đành ăn, một câu khô khốc: "Lần đừng mang nhiều đồ thế nữa, con xách nổi."
Tô Thanh Nhiễm , đó cô xách, là gian xách đấy chứ.
Đợi Tô Hoành Sơn ăn xong bánh bao thì đ.á.n.h xe lừa về thôn Tô Gia, Tô Thanh Nhiễm lấy ô che, còn cách nào khác, nắng quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-513.html.]
Tiếp đó, cô cẩn thận sắp xếp đống đồ một chút, nếu thì để trong làng một cái là thấy ngay cô mang bao nhiêu đồ về?
Cô thừa nhận chút hư vinh, chính là cả làng đều ghen tị với cha cô, ghen tị với nhà họ.
"Con lục đục cái gì ở đằng thế?" Tô Hoành Sơn thấy xe phía động tĩnh.
"Trong va li con vẫn còn đồ, con lấy hết."
"Trong va li vẫn còn đồ?" Tô Hoành Sơn suýt nữa thì sặc nước bọt: "Con mang nhiều đồ thế gì? Con là về nhà , chứ về nhà ."
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm ấm áp: "Chính vì về nhà , con mới mang đồ cho , khác còn lâu mới đãi ngộ ."
Tô Hoành Sơn bất lực, lúc ông đến thì nhanh, giờ đằng con gái , sợ con xóc nảy nên chậm chút.
Xe lừa thôn Tô Gia, Tô Thanh Nhiễm thấy một đám trẻ con đang chơi bên bờ con sông ở đầu làng, đang định lũ trẻ to gan thật, dám chơi ở bờ sông, nguy hiểm bao, thì thấy chúng đang cãi .
"Mày đúng là cái đồ cha sinh dạy! Mẹ mày giờ vẫn đang tù kìa, mày là kẻ g.i.ế.c ! Mày là con trai của kẻ g.i.ế.c ! Bọn tao chơi với mày !"
"Cút sang một bên , đừng theo bọn tao!"
"Tránh , bọn tao chơi với mày mà mày cứ theo, đầu óc bệnh ?"
"..."
Một đám trẻ bốn năm tuổi đang xô đẩy một đứa bé nhỏ, nó gầy, cũng chỉ tầm một tuổi, nhưng Tô Thanh Nhiễm nhanh nhận .
Là Lục Khâm.
Tuy nó sinh cùng thời điểm với kiếp , nhưng Tô Thanh Nhiễm vẫn luôn dám chắc chắn nó rốt cuộc Lục Khâm của kiếp .
Trước đây Lý Lam bế đứa bé ngoài, cô cơ hội thấy, giờ thấy khuôn mặt quen thuộc , cuối cùng cô cũng xác nhận .
Bởi vì khuôn mặt cô vĩnh viễn thể quên!