"Mẹ em bảo đàn ông Lục Vân Khê tìm trông chẳng , nhà hình như cũng coi trọng Lục Vân Khê, khi kết hôn từng bước chân đến cửa nhà họ Lục."
"Người đàn ông đó đối với cô ?"
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: "Chuyện ngoài , nhưng Lục Vân Khê thể khiến đàn ông đó cần gia đình đồng ý mà đăng ký kết hôn với cô , thì chắc là nắm thóp ."
"Cha đồng ý, cô ở nhà chồng sống chắc cũng chẳng dễ chịu, nhưng dù cũng coi như tìm một nhà khá hơn chút, thể sinh con sẽ đỡ hơn."
Tô Thanh Nhiễm cũng nghĩ như , thực cô đối với Lục Vân Khê căm hận đến thế, kiếp cô cũng tay hại cô, chỉ là bỏ đá xuống giếng mà thôi.
Cho nên cô cũng mong Lục Vân Khê sống thê t.h.ả.m thế nào, theo cô thấy, thù kiếp cô báo , chuyện coi như kết thúc.
Chuyện nhà họ Lục bọn họ cũng chẳng liên quan gì đến cô nữa.
"Lý Lam một việc kiếm công điểm chăm trẻ, còn nấu cơm giặt giũ, thế thì đúng là bận xuể."
Thời Hựu Di khẩy một tiếng, nếu Kiều Mạn Tuyết nửa đêm phóng hỏa thiêu c.h.ế.t cả nhà Thanh Nhiễm, thì bắt tù nhốt bao nhiêu năm thế ?
Giờ nhà họ Lục cũng đến nỗi nông nỗi .
"Đứa bé cũng sắp hai tuổi , hàng xóm thấy bà đáng thương, lúc sẽ giúp bà trông con một chút."
Nhắc đến Lục Khâm, Tô Thanh Nhiễm liền nhớ đến kiếp cô cũng nuôi dưỡng hai mươi năm, nuôi từ một đứa bé còn ẵm ngửa đến lúc trưởng thành, bỏ ít tâm huyết, kết quả nuôi một con sói mắt trắng.
"Cái cô Lý Ngưng giờ thế nào ?" Thời Hựu Di chút tò mò.
"Không rõ lắm, em hình như là mang thai, đó thì nữa."
"Ồ..."
Hai câu câu chăng chuyện, dần dần cũng ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-498.html.]
...
Sáng hôm , Tô Thanh Nhiễm liền cùng Thời Vân Tiêu Cửa hàng bách hóa mua tủ lạnh, Thời Hựu Di cũng nằng nặc đòi theo.
Tủ lạnh ở Cửa hàng bách hóa nhãn hiệu đầy đủ, Tô Thanh Nhiễm cuối cùng chọn Hương Tuyết Hải, cửa đơn, hai màu, trắng và xanh lục, cô chê màu xanh lục ch.ói mắt quá, chọn màu trắng.
Tủ lạnh vỏ sắt tây, chắc chắn, đương nhiên giá cũng đắt, bảy trăm tám mươi đồng.
Thời Vân Tiêu với nhân viên bán hàng để tủ lạnh ở đây , đợi chiều qua chở , lúc về còn đặc biệt mua hai con vịt .
Cơm trưa hôm nay thịnh soạn, thịt heo xào tương kinh, sườn xào chua ngọt, canh gà mái già hầm và thịt ức bò hầm khoai tây, còn hai đĩa rau.
Nói thì Tô Thanh Nhiễm cũng lâu lắm ăn thịt bò.
Thấy cô gắp liền mấy miếng, Lâm Hữu Cần : "Sáng nay bên chỗ chú Lý các con gửi biếu mấy miếng thịt bò, lát nữa các con mang hai miếng về, đúng lúc giờ tủ lạnh , cũng để ."
"Cảm ơn ." Mấy thứ nhỏ nhặt Tô Thanh Nhiễm đến mức từ chối, trực tiếp nhận lấy.
Thời Vân Tiêu chỉ đường cho tài xế máy kéo, dứt khoát cùng máy kéo về Lư Đông luôn, Tô Thanh Nhiễm thì xe khách về.
Đồ dùng hàng ngày của hai cũng để máy kéo chở về cùng.
Lúc Tô Thanh Nhiễm về đến khu tập thể, Thời Vân Tiêu khiêng tủ lạnh lên lầu , lúc đang chuẩn lái xe .
Mẹ chồng Vương Ngọc Oánh thấy Tô Thanh Nhiễm liền kêu lên "úi chà", trong giọng tràn đầy ngưỡng mộ: "Tiểu Tô, nhà cháu mua tủ lạnh , nãy bác thấy Tiểu Thời bảo khiêng đồ lên ."
Tô Thanh Nhiễm: "Giờ trời càng ngày càng nóng, cái tủ lạnh tiện hơn chút ạ."
"Tiện thì tiện, nhưng mà đắt quá."
Nhà bà cụ là gia đình công nhân viên chức kép, nhưng vẫn nỡ mua cái tủ lạnh, đó là tám trăm đồng đấy!