Tô Thanh Nhiễm đảo mắt một cái rõ to: " mong thím hiểu cho, dưa hấu là mua, biếu là tình nguyện, chứ nghĩa vụ của ! thích biếu thì biếu, đây là tự do của , thím nếu bản lĩnh, thì tìm lãnh đạo, hỏi ông xem rốt cuộc nên biếu thím ."
Trương Thục Trân: "..."
Bà dám vì chút chuyện vặt vãnh mà tìm lãnh đạo.
Bà , hừ lạnh một tiếng xuống lầu, chồng Vương Ngọc Oánh liền tiến lên một bước, vẻ mặt áy náy: "Đồng chí Tô thật sự xin , nếu nhiều chuyện, bà cũng sẽ cô biếu dưa hấu cho ."
Tô Thanh Nhiễm lắc đầu: "Không ạ, cho dù bác , bà sớm muộn gì cũng thôi."
Tối đến lúc ăn cơm, Trương Thục Trân vẫn một bụng tức.
Phương Vân con trai mãi chịu ăn cơm, khỏi nhíu mày: "Huy Huy, con đói ? Có ăn nhiều dưa hấu quá ?"
Vừa nhắc đến dưa hấu Lý Huy òa lên: "Mẹ, con ăn dưa hấu!"
Lý Dương ghét nhất con trai , mà mất kiên nhẫn: "Kia chẳng nhiều dưa hấu , mày còn ăn đủ ?"
"Con ăn cái đó, con ăn dưa hấu cái Nhân và thằng Tuấn ăn cơ!"
"Dưa hấu chẳng đều giống ? Mày loạn cái gì?"
Phương Vân bèn sang Trương Thục Trân: "Mẹ, Huy Huy thế là ý gì ạ?"
Vừa nhắc đến cái Trương Thục Trân lộn ruột lên tận óc: "Còn tại con ranh đê tiện Tô Thanh Nhiễm , nó mua quả dưa hấu, biếu cả cái khu tập thể ."
"Thế là thằng bé về đòi ăn dưa hấu, hết cách đành Cung tiêu xã mua cho nó, kết quả mua về nó bảo ăn, ngon bằng dưa hấu của thằng Tuấn."
Lý Kiến Cương trừng mắt bà : "Đê tiện cái gì? Bà ăn cho cẩn thận, chồng cô cùng cấp bậc với đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-490.html.]
" cũng chỉ ở nhà thôi." Nếu để con ranh Tô Thanh Nhiễm , chắc chắn đến mắng bà một trận.
Phương Vân chút khó hiểu: "Mẹ, đồng chí Tô biếu cả khu tập thể, thế lấy phần dưa hấu cô biếu cho Huy Huy ăn là mà?"
Trương Thục Trân: "Tao phi, nhà nào nó cũng biếu, chỉ biếu nhà !"
"Hả?" Phương Vân ngớ .
"Nó chính là ngứa mắt với nhà chúng !"
Lý Dương tặc lưỡi: "Sao cô thể chuyện như thế nhỉ? Quá điều, tên Thời Vân Tiêu thì đạo mạo, vợ còn tởm hơn!"
"Câm mồm!" Lý Kiến Cương trừng mắt con trai, trừng sang Trương Thục Trân: "Bà đắc tội với Tiểu Tô ? với bà bao nhiêu , cái tính của bà sửa !"
Trương Thục Trân liền phục: " gì nào? Chẳng là..."
"Đây cũng của , nếu con ranh Hân Lan rõ chuyện lung tung, cũng chỉ thẳng mặt cô mà mắng!"
"Sao khác đến cửa gây sự, mỗi bà đến? Có mỗi bà giỏi? thấy bà cả ngày rảnh rỗi sinh nông nổi!"
Trương Thục Trân chồng mắng cho một trận, càng tức: " ngứa mắt cô chẳng cũng vì cái nhà ? Nhà bao nhiêu ở trong cái nhà thế , chen chúc c.h.ế.t! Ông , nhắm trúng cái căn Tô Thanh Nhiễm đang ở bao lâu , tranh thủ với lãnh đạo cho con trai dọn , kết quả con ranh Tô Thanh Nhiễm nẫng tay , thể tức ?"
Lý Dương ngây : "Mẹ, con mới đơn vị, tư cách phân nhà."
"Giờ mày tư cách phân, đợi mày tư cách chẳng ? Căn nhà vốn dĩ là của nhà chúng . Nếu căn đó thực sự phân cho mày, nhà nấu cơm vệ sinh chen chúc với khác nữa, giờ chúng nó cướp mất!"
Phương Vân thật sự cạn lời, chồng cô mới đơn vị, còn là nhân viên quèn, đợi tư cách phân nhà, chắc đợi mười năm.