Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 49

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:24:14
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

", tự , thể nếm thử."

Người đàn ông nhướng mày, bà chị cũng buôn bán gớm nhỉ, thế mà còn cho nếm thử!

vẫn ôm quá nhiều hy vọng, vì mứt việt quất trong cửa hàng ngoại hối cũng từng ăn, vị ngọt ngấy, ngon lắm.

mứt miệng, ánh mắt lập tức đổi!

Mùi vị thật sự là khéo, thêm một phần thì ngấy, thiếu một phần thì quá chua, vị việt quất cũng đặc biệt nồng đậm, còn thơm, ngon hơn loại từng ăn nhiều!

"Người em, yên tâm, cái của ngoài việt quất chỉ cho thêm đường trắng, những thứ khác chẳng gì cả, bà bầu ăn cũng cực kỳ an , chỉ là hạn sử dụng ngắn, ăn hết trong vòng một tuần."

"Chị gái, cái bao nhiêu tiền một lọ?"

"Một đồng."

Người đàn ông gật đầu, trong cửa hàng ngoại hối lọ cũng to thế , mà bán tận ba đồng một lọ, còn cần phiếu ngoại hối, giá rẻ .

"Chị bao nhiêu, lấy hết."

Lấy hết?

Mắt Tô Thanh Nhiễm sáng lên, quả nhiên là đại gia, hôm nay cô gặp may .

"Còn mười chín lọ."

Tô Thanh Nhiễm cân hai con gà rừng và hai con thỏ rừng, mười cân hai lạng, hai mươi đồng bốn hào, cộng với hai mươi lăm đồng tiền nấm tuyết và mười chín đồng tiền mứt việt quất, tổng cộng là sáu mươi tư đồng bốn hào.

"Bớt cho lẻ, đưa sáu mươi bốn đồng là ."

Người đàn ông cũng sởi lởi, đếm thẳng bảy tờ đại đoàn kết , khiến gã đàn ông đeo kính bên cạnh mà nuốt nước miếng ừng ực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-49.html.]

"Người em, mua nhiều, chỗ biếu thêm cho đấy."

Tô Thanh Nhiễm bốc vài nắm hạt dẻ từ trong gùi , lấy thêm mấy quả lê nhét tay đàn ông, cũng chẳng từ chối: "Vậy thì cảm ơn bà chủ nhé."

Mua nấm tuyết mà vợ hằng mong nhớ, tâm trạng đang lắm.

"Anh giai, con gà rừng của nặng một cân tám lạng ( 0.9kg), giá ba đồng sáu."

Gã đàn ông đeo kính lúc cũng chẳng thèm mặc cả nữa, sợ tới thì đến con cũng chẳng mua : "Được , cô em, thế cô thể tặng ít hạt dẻ với lê ?"

"Tặng một quả lê."

"Cô em , cho thêm mấy quả lê , thêm tí hạt dẻ nữa, vợ chỉ thích ăn món thôi, đằng nào đồ của cô cũng là hái núi, mất tiền vốn ."

Tô Thanh Nhiễm cạn lời, đúng là đằng chân lân đằng đầu: "Anh lấy thì thôi, con gà cũng bán cho nữa."

Vốn dĩ cô tặng lê là để nếm thử mùi vị, mua, nhưng cái dạng của gã , cũng chẳng giống kiểu khách sẽ .

"Ấy, đừng mà cô em." Gã đeo kính cuống lên: "Thế... lúc nãy cô tặng nhiều thế, đến lượt ?"

"Rốt cuộc lấy , lấy thì , đừng lỡ việc buôn bán của ."

"Cô..." Mặt gã đeo kính lúc xanh lúc trắng, nhưng quả thực cần mua gà rừng, đành mở miệng: "Được, quả lê đưa ."

"Không lê, thích mua thì mua." Tô Thanh Nhiễm cũng , dù tặng lê cho kẻ thì cũng chẳng bỏ tiền mua . Đã thì chẳng việc gì tặng, lê của cô đồ thừa, cô còn định bán lấy tiền đấy.

"Ấy, cô em, thế là đúng nhé? Lúc nãy chúng rõ..."

"Ai rõ với ? bảo tặng một quả lê, là tự đồng ý, cứ đòi tặng thêm, bây giờ một quả lê cũng cho nữa, chỉ con gà rừng thôi, mua ."

"Cô..." Gã đeo kính tức điên, nhưng sợ Tô Thanh Nhiễm thật sự bán gà rừng nữa, đành luyến tiếc rút từ trong túi một tờ đại đoàn kết, trong lòng hối hận thôi, sớm thế chẳng lắm mồm.

 

 

Loading...