"Xe đạp nhà dựa mà cho cô mượn?" Trương Thục Trân cuống lên ngay tại trận: "Nhà nhiều xe nữa thì liên quan gì đến cô?"
" , mua xe đạp, liên quan gì đến thím? Cần thím đây lải nhải với ?"
Tô Thanh Nhiễm chuyện chẳng khách khí chút nào, chọc Trương Thục Trân tức c.h.ế.t .
Bà chỉ Tô Thanh Nhiễm mắng: " lớn tuổi hơn cô nhiều như , cũng coi như là bậc cha chú của cô, cô chuyện với thế ? Không chút giáo d.ụ.c nào!"
"Thím tính là bậc cha chú nào của ? đến thím ở đây bóng gió, thấy giáo d.ụ.c là thím mới đúng!"
"Tại cô? Còn vì bản cô mấy chuyện lên mặt bàn ?" Trương Thục Trân vẻ mặt khinh bỉ cô, ánh mắt những còn cũng chút phức tạp.
"Ý gì? gì ?"
"Cô còn thừa nhận! Trẻ con nhà chính miệng , trẻ con dối ?"
Tô Thanh Nhiễm càng thêm mù mờ, rốt cuộc là tình huống gì?
Tiểu Lưu kêu lên "A" một tiếng: "Đồng chí Tô, con bé Hân Lan nhà chị Lan hôm hai mới đến nhà họ biếu bốn cái bánh bao trắng. Kết quả hai cứ thế nhận , đó ăn gì cũng biếu nhà họ một phần, cô... quá keo kiệt."
Tô Thanh Nhiễm: "?"
Cô thực sự ngơ ngác: "Bốn cái bánh bao trắng đó nhận mà."
"Hả?" Tiểu Lưu cũng ngớ .
Trương Thục Trân "xì" một tiếng: "Tiểu Tô, nhận thì nhận , hàng xóm láng giềng chỉ cần qua , thực cũng chẳng gì, cô rõ ràng nhận, tại còn dối là nhận chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-468.html.]
"Chẳng lẽ là vì đáp lễ cho nhà Ngọc Lan ? thấy cô và Tiểu Thời cũng thiếu tiền, ngày nào cũng mua thịt mua hoa quả, hôm nay còn mua cả xe đạp, thật, việc cô khó coi đấy."
"Hân Lan là chúng từ bé đến lớn, con bé còn là đứa trẻ học, nó dối ?"
Mấy nữ đồng chí đều cảm thấy lời bà lý: " thế đồng chí Tô, đúng là cô đúng , tục ngữ , bán em xa mua láng giềng gần mà. Hàng xóm láng giềng chúng qua là chuyện nên ."
"Hơn nữa Tiểu Thời nhà cô ngày nào cũng ăn sáng ở nhà, nhà ăn ăn, lâu dài thế cũng ."
" đấy, vợ thì chịu khó một chút, để đàn ông ở nhà ăn ngon uống say, mới sức lực chứ."
"..."
Tô Thanh Nhiễm đúng là tức : "Đơn vị phát phiếu cơm nhà ăn, chẳng là để đến nhà ăn ăn cơm ? Người nhà các cô bữa nào cũng ăn ở nhà, thế phiếu cơm phát phí ? Các cô chê cơm nhà ăn ngon, thế đưa phiếu cơm cho , và Vân Tiêu chê."
"Đó là đơn vị phát cho chúng , thể đưa cho cô?"
"Các cô đến nhà ăn ăn cơm, giữ phiếu cơm gì?" Tô Thanh Nhiễm hỏi ngược .
"Cũng ... cũng là đến nhà ăn ăn, lúc trong nhà việc thì nhà ăn ăn tạm một bữa..."
"Ở nhà ăn ăn tạm một bữa? Chị Lý, hôm qua Vân Tiêu còn bảo với thấy đồng chí Vương nhà chị ăn cơm trong nhà ăn, còn bảo với cơm nhà ăn ngon hơn cơm nhà nhiều, thịt mỡ. Sao đến miệng chị việc ăn cơm nhà ăn thành ăn tạm bợ thế?"
"..." Lý Thúy Bình cứng họng, lời thì thế, nhưng theo bà thấy, đàn bà nấu cơm cho chồng , để chồng nhà ăn ăn, đó chính là lười!
Hơn nữa cơm nước nhà ăn dù trợ cấp thì cũng đắt mà, ăn ở nhà rẻ bao nhiêu.
Trương Thục Trân mắt thấy chủ đề chệch hướng, vội vàng kéo : "Tiểu Tô cô cô cũng thật là, chồng cô ngày nào cũng ăn nhà ăn, cô ngày nào cũng ngoài tiệm cơm quốc doanh ăn tiệm, điều kiện cũng tệ. Sao Ngọc Lan biếu cô bánh bao, cô đến cái đáp lễ cũng thế? Rốt cuộc vẫn là quá trẻ, quá hiểu chuyện."