Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 460

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:49:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

" nếu chính trị thì xuất ngũ..."

Thời Vân Tiêu từ mười mấy tuổi bắt đầu học trường quân đội, thực sự cam tâm tình nguyện xuất ngũ như ?

Kiếp hề xuất ngũ, vẫn luôn giữ phận quân nhân, kiếp ...

Tô Thanh Nhiễm khó dối lòng rằng lựa chọn của Thời Vân Tiêu liên quan đến .

Thấy Tô Thanh Nhiễm c.ắ.n môi vẻ tự trách, Thời Vân Tiêu khẽ thở dài, ôm cô c.h.ặ.t hơn một chút.

Anh dịu dàng : "Nhập ngũ chính trị thực đều như , bản chất đều là phục vụ nhân dân. Hơn nữa cũng cao cả vô tư như em tưởng tượng , những việc cũng là để thực hiện lý tưởng hoài bão của bản ."

"Trước thể chỉ vì thực hiện hoài bão của , hiện tại em, tương lai còn con của chúng , cũng suy tính cho hai con."

"Chỉ ở vị trí cao hơn mới , cho nên hiện tại cơ hội phát triển hơn, đương nhiên nắm lấy."

"Có điều chú ba tuổi còn trẻ quá, nhất vẫn nên rèn luyện ở cơ sở vài năm hãy về Hoài Thành, cho nên thể còn mấy huyện quanh Hoài Thành, để em chịu thiệt thòi ."

Tô Thanh Nhiễm ngược chẳng để ý chuyện , hai mươi năm cô ở nông thôn chẳng vẫn sống đó .

Môi trường ở huyện thành dù cũng hơn nông thôn.

Bây giờ là năm 73, đợi năm 78 nhà nước mở cửa, đến lúc đó cô thể đường hoàng ăn buôn bán.

Tuy cô nghĩ sẽ gì, nhưng kiểu gì cũng sẽ .

Hơn nữa cô linh tuyền, đợi mở cửa cô kinh doanh chút gì đó, chẳng dễ như trở bàn tay .

Huống chi mấy năm chỉ riêng việc cung cấp hàng cho Chu Á An ở công xã Trường Thanh cô kiếm mấy vạn tệ .

Đối với những việc , trong lòng cô đại khái chút hình dung, nhưng cụ thể thực hiện thế nào thì còn suy nghĩ kỹ, may là cô còn nhiều thời gian để từ từ tính toán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-460.html.]

...

Chưa mấy ngày, quyết định chuyển ngành của Thời Vân Tiêu .

Là đến huyện Lư Đông gần Hoài Thành nhậm chức.

Khoảng cách đến nội thành xa, nên Tô Thanh Nhiễm đương nhiên cũng theo.

Nhà cần thuê, là đơn vị của Thời Vân Tiêu phân cho, hai phòng ngủ một phòng khách một vệ sinh, diện tích tuy lớn nhưng may là sạch sẽ gọn gàng, đồ đạc cần thiết cũng đủ.

Vừa dọn dẹp xong thì tiếng gõ cửa.

Bên ngoài là một nữ đồng chí tầm ba bốn mươi tuổi, mặt tươi , tay còn bưng một cái đĩa đựng bốn cái bánh bao màn thầu, còn là bột mì trắng!

"Chị là?" Tô Thanh Nhiễm sững sờ.

Người phụ nữ tỏ quen, mở miệng : "Em là vợ của Tiểu Thời ? Chị tên Lý Ngọc Lan, em cứ gọi chị là chị Lan là , chị ở ngay sát vách nhà em, chồng chị tên Giả Chấn Quốc."

"Chị thấy hai em hôm nay mới chuyển đến, chắc là nổi lửa nấu cơm nhỉ. Mấy cái bánh bao là trưa nay chị mới hấp, hai em đừng khách sáo, ăn tạm chút ."

Tô Thanh Nhiễm ngờ hàng xóm ở Lư Đông nhiệt tình như , mặt cũng nở nụ : "Chị Lan khách sáo quá, nhưng mà thật sự cần ạ, em và Vân Tiêu ăn ở bên ngoài mới về, bánh bao chị cứ mang về ạ."

Nghe thấy họ ăn , sắc mặt Lý Ngọc Lan chút sượng sùng.

Chị tiếp tục : "Vậy hai em cứ giữ tối ăn, bánh bao để cả buổi chiều cũng hỏng , hâm nóng là ăn ngay."

"Thật sự cần ạ, buổi chiều bọn em định mua chút lương thực và rau, tự nấu."

Thời buổi lương thực nhà ai cũng quý như vàng, huống chi đây là bánh bao bột mì trắng, cô và Lý Ngọc Lan mới quen, ai chị tặng bánh bao trắng ý gì.

 

 

Loading...