Càng lời, trong lòng bà càng tức, cho đầu óc choáng váng.
Nhìn bộ dạng loạng choạng đó của bà , Chu Hương Chi đúng là chút sợ hãi, nhỏ giọng hỏi: "Bà nhỡ mà c.h.ế.t ở sân nhà chị thật, thì thế nào..."
Nói câu khó , thì cũng đen đủi quá, căn nhà chị ở thế nào nữa?
bảo chị mời Trần Cúc , trong lòng chị chịu, uất ức quá.
Lý Quế Hồng: "Chắc nhỉ? Trần Cúc khỏe mạnh lắm, hơn nữa em gái Vũ Đồng cũng từng , chồng cô coi trọng sức khỏe bản lắm, bà mà thấy khó chịu chắc chắn sẽ ."
Tô Thanh Nhiễm cũng đang cân nhắc vấn đề , cô : "Thế để em đến phòng y tế tìm Trần Tuấn Huy, bảo đón về."
Trần Cúc thì bướng bỉnh, để con trai bà đến đón bà về, cũng coi như cho bà cái bậc thang để xuống.
Tuy Chu Hương Chi ngoài miệng , cho dù Trần Cúc c.h.ế.t ở cửa nhà chị cũng trách lên đầu chị, nhưng danh tiếng rốt cuộc vẫn khó , còn chỉ trỏ, Chu Hương Chi lòng đen tối, một bà già ở sân nhà nóng c.h.ế.t.
Quả nhiên Chu Hương Chi lập tức gật đầu: "Thế thì phiền em , em gái Thanh Nhiễm."
Thấy Tô Thanh Nhiễm , Trần Cúc còn tưởng cô tới đỡ .
Tay đều đưa , miệng còn đang c.h.ử.i: "Hừ, xem bộ dạng cứng rắn nãy của các cô kìa, chẳng vẫn đỡ ?"
Ai ngờ Tô Thanh Nhiễm căn bản chẳng bà lấy một cái, thẳng qua bà .
Sau đó Lý Quế Hồng cũng về nhà, Chu Hương Chi thì hái ít rau trong vườn, chuẩn nấu cơm trưa.
Khiến Trần Cúc càng tức hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-448.html.]
Hỏi y tá xong, Tô Thanh Nhiễm nhanh tìm phòng bệnh của Dương Vũ Đồng.
Phòng bệnh trong quân khu nhiều, năm sáu ở một phòng, Dương Vũ Đồng ở giường đầu tiên ngay sát cửa.
Lúc Tô Thanh Nhiễm , Dương Vũ Đồng đang sắc mặt tái nhợt giường.
Trần Tuấn Huy thì bên cạnh vẻ mặt vui, miệng còn đang trách móc: "Em xem em, cua cái thứ đó ngon thế cơ ? Thứ tính hàn, m.a.n.g t.h.a.i căn bản động , chỉ em tham ăn! Vốn cái t.h.a.i định, em còn nhất quyết đòi ăn, bây giờ thì chứ! Đứa bé suýt chút nữa thì còn! Sau tuyệt đối động nữa, nếu đứa bé mất thật, em chính là tội nhân của nhà họ Trần chúng !"
Mặt Dương Vũ Đồng đầy vẻ hối : "Là em , em chắc chắn tham ăn nữa."
Bước chân Tô Thanh Nhiễm khựng , hóa cô ăn cua mới sảy thai!
Kiếp khi cô đến hải đảo cũng từng cua tính hàn, m.a.n.g t.h.a.i ăn, m.a.n.g t.h.a.i cũng ăn ít, nếu dễ đau bụng kinh.
Dương Vũ Đồng các cô đều là trong đất liền, sống bao nhiêu năm từng thấy biển, cũng ăn cua, những điều cũng là bình thường.
Trong lòng cô khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem chuyện dính dáng gì đến chị Hương Chi.
"Chị Thanh Nhiễm?"
Trong phòng y tế đến , chỉ riêng phòng bệnh bao nhiêu ở, là chuyện quá bình thường, vốn dĩ Dương Vũ Đồng và Trần Tuấn Huy đều chú ý đến tiếng bước chân của Tô Thanh Nhiễm, chỉ tưởng là nhà bệnh nhân .
bước chân của Tô Thanh Nhiễm đột ngột dừng , họ liền tò mò một cái.
Thực từ khi chồng cô ầm ĩ ở nhà chị Thanh Nhiễm, trong lòng Dương Vũ Đồng rõ quan hệ giữa cô và chị Thanh Nhiễm thể như xưa nữa.
Tuy cô nỗ lực hàn gắn, nhưng chị Thanh Nhiễm nào cũng bảo bận, cuối cùng chỉ còn cô và chị Hương Chi chuyện.