Tô Chí Dân hô một tiếng: "Được , bà con đều về nhà ngủ cả ."
Thời Vân Tiêu thì thầm với Tô Hoành Sơn vài câu, đó hai liền khỏi sân.
Triệu Lan Chi ôm n.g.ự.c, sợ hãi: "Tim cứ đập thình thịch ngừng, nếu lửa mà cháy to thật, cả nhà chúng coi như... haizz..."
Hoàng Thúy Thúy đỡ bụng mắng: "Cái con Kiều Mạn Tuyết đúng là cái đồ tai họa! Loại như thế đáng ăn kẹo đồng!"
Uổng công còn đồng cảm với cô chứ, đúng là mù mắt ch.ó !
Lần đa tạ em rể cả.
Tô Tuấn Trạch: "Em út, em với Vân Tiêu rốt cuộc ý gì, tại thả Kiều Mạn Tuyết về nhà? Đêm dài lắm mộng, nếu cô bỏ trốn trong đêm thì ? Đến lúc đó thì khó tìm , lo nhất vẫn là cô phóng hỏa nhà , chúng cũng thể ngày nào cũng đề phòng cô chứ?"
" đấy, em út, em với Vân Tiêu trong hồ lô bán t.h.u.ố.c gì thế?" Tô Thanh Thục hai họ trong lòng chắc chắn tính toán, nhưng cô bây giờ trong bụng mang thai, cũng khó tránh khỏi lo lắng nhiều hơn.
Tô Thanh Nhiễm : "Mọi yên tâm , Vân Tiêu cô chạy thoát , thì chắc chắn chạy thoát , cho dù cô trốn khỏi thôn Tô Gia, Vân Tiêu cũng cách tìm cô , hơn nữa nếu cô bỏ trốn thì chính là sợ tội bỏ trốn, tội càng nặng thêm."
Nói như , cũng hiểu.
Hoàng Thúy Thúy: "Thế cô mau trốn , đến lúc đó bắt về trực tiếp phán cô ăn kẹo đồng!"
Lưu Tiểu Diễm ôm Đại Hổ và Tam Nha lòng, vẫn chút lo lắng: "Thế nếu cô trốn khỏi Công xã Trường Thanh thì ?"
"Ngoài đường tuyết dày như thế, cô thể chạy xa ?"
"Kể cũng ."
"Mọi cứ đợi ngày mai công an tới , Vân Tiêu với cha nãy chắc là gọi điện thoại cho cục công an ."
Câu giống như viên t.h.u.ố.c an thần, nhà họ Tô yên tâm, đều ngáp ngắn ngáp dài về phòng.
Triệu Lan Chi thở dài: "Đều là chuyện gì , buổi tối ngủ cũng yên."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-425.html.]
Tô Thanh Nhiễm ngược trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nếu cô và Thời Vân Tiêu ở nhà, nhà phóng hỏa, đến lúc đó cả nhà đều xong đời.
Bây giờ nhân cơ hội giải quyết Kiều Mạn Tuyết luôn.
Sáng hôm , lúc Tô Thanh Nhiễm dậy, Thời Vân Tiêu còn ở bên cạnh.
Cô khoác áo ngoài , liền thấy mấy Hai đang vây quanh bàn ăn hạt dưa, đuôi lông mày mang theo vẻ vui mừng.
Tô Thanh Nhiễm khỏi tò mò: "Kiều Mạn Tuyết bắt ạ?"
Tô Tuấn Trạch lắc đầu: "Cô chạy , nhưng của Vân Tiêu tóm , tống thẳng đến cục công an , cha và Vân Tiêu đều lấy lời khai , chắc nhanh sẽ định tội thôi."
Tô Thanh Nhiễm cũng : "Sao ai gọi em?"
Tô Thanh Thục ăn hạt dẻ nháy mắt : "Vân Tiêu cho bọn chị gọi em, bảo tối qua em ngủ ngon."
Nghe , mặt Tô Thanh Nhiễm nổi lên một tầng nóng.
Lưu Tiểu Diễm: "Em út em mau rửa mặt, trong nồi còn hâm nóng cơm sáng cho em đấy."
Tô Thanh Nhiễm vội chuồn mất, Hoàng Thúy Thúy còn ở đó trêu chọc: "Em út kết hôn lâu thế , da mặt vẫn mỏng thế nhỉ."
Ăn xong bữa sáng nóng hổi, ba Triệu Lan Chi về.
Hoàng Thúy Thúy sán gần: "Mẹ, phán thế nào?"
"Vẫn xác định, nhưng thấy thái độ của cục trưởng, coi trọng chuyện , phán chắc sẽ nhẹ ."
Triệu Lan Chi , chuyện chắc chắn là nể mặt Thời Vân Tiêu.
"Cái mụ già Lý Lam còn buồn lắm, bà còn quỳ xuống mặt , cầu xin tha cho Kiều Mạn Tuyết. Bà cũng nghĩ xem, nếu nhà bà phóng hỏa suýt thiêu rụi, bà tha cho ."
"Chứ còn gì nữa." Nghe ý của Triệu Lan Chi, tưởng Kiều Mạn Tuyết chỉ tù, Hoàng Thúy Thúy liền chút lo lắng: "Cô phóng hỏa thiêu c.h.ế.t cả nhà chúng mười mấy mạng , tù rẻ cho cô quá ? Không thể cho ăn kẹo đồng ? Nếu đợi cô tù , chúng chẳng vẫn nơm nớp lo sợ ?"