"Hả? Chỉ đưa một nửa? Lương của Ban tuyên truyền vốn dĩ chỉ hơn hai mươi đồng, một nửa thì chỉ còn mười đồng thôi, chị Thanh Nhiễm chẳng thiếu tiền, thật sự cần thiết cái . Nếu đúng như chị Hương Chi và chị Quế Hồng , thì khéo chị còn tranh cãi với Hứa Đông Linh nửa năm trời, phiền phức quá."
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: "Vậy để em suy nghĩ thêm ."
Cô cũng ngóng, hai cạnh tranh với cô một tên là Hoàng Huệ Lan, một là Trương Tú Anh, chồng của họ đều là cán bộ cấp tiểu đoàn, đủ tiêu chuẩn để phân những căn viện t.ử độc lập bên .
Họ đều sống ở khu nhà tập thể, nhà nào cũng đông con, điều kiện quả thực dư dả lắm, cô nghĩ thôi thì tranh với họ nữa.
cô còn kịp , thì Hoàng Huệ Lan tìm tới cửa, tay xách một cái làn tre.
Rau xanh hải đảo khá hiếm, mấy bó rau cũng coi là đồ .
Trên mặt chị nở nụ , đến "Ái chà" một tiếng: "Cô là đồng chí Tô ? Trông mơn mởn thật đấy, còn cả cái sân nữa, dọn dẹp sạch sẽ quá, ái chà! Rau mà mọc tươi thế?"
Đến cuối câu, giọng điệu chị ngạc nhiên thật sự, bởi vì nịnh nọt, rau giống nhà Tô Thanh Nhiễm thực sự , mơn mởn xanh non.
Chẳng giống nhà họ, cây nào cây nấy cứ ỉu xìu, hơn nữa mọc còn thưa thớt, gieo một nắm hạt cũng chỉ mọc vài cây!
"Đồng chí Tô, rau cô trồng kiểu gì thế? Sao mà thế ?"
Tô Thanh Nhiễm giả ngốc: "Em cũng nữa, gieo xuống thì nó mọc thành thế thôi, chị Quế Hồng bảo thể là do mảnh đất mới khai khẩn, ai trồng trọt, đất khá màu mỡ. Cho nên năm nay trồng rau đặc biệt hơn, hơn nữa em tưới nước cũng chăm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-405.html.]
"Cũng khả năng." Hoàng Huệ Lan suýt nữa thì quên mất mục đích đến đây hôm nay, khóe miệng chị nhếch lên một nụ : "Đồng chí Tô, thực hôm nay tới là chuyện nhờ vả cô."
"Chuyện gì thế, chị dâu cứ ." Tô Thanh Nhiễm thực đoán , chắc là vì chuyện công việc của Hứa Đông Linh.
"Ái chà... thì ngại, nhưng cũng thực sự là hết cách , em gái cũng định phỏng vấn công việc ở Ban tuyên truyền, tới là nhờ em gái thể đừng phỏng vấn công việc ..." Chị lẽ cũng cảm thấy lời vô lý, giọng càng càng nhỏ, càng càng chột .
" điều kiện nhà em gái , cũng nuôi con cái, tội gì công việc . Sau nửa năm công việc vẫn trả cho khác, cô còn trẻ như , chi bằng đợi thêm vài năm tìm một công việc chính thức thì hơn."
Tô Thanh Nhiễm cũng tức giận, chỉ là kỳ lạ: "Chị dâu đùa , chị ở trong quân khu bao nhiêu năm nay, cơ hội chị nhận công việc chắc chắn lớn hơn em chứ, em chắc chẳng ảnh hưởng gì đến chị nhỉ?"
Hoàng Huệ Lan gượng gạo.
Sự tình là thế , năm nay chị nhờ ngóng, là ý của lãnh đạo năm nay đổi, còn xem thời gian theo quân dài ngắn nữa, chỉ xem năng lực việc, thế nên chị mới hoảng chứ?
Tô Thanh Nhiễm chuyện , thì thể cho cô .
"Đạo lý là thế, nhưng chẳng là yên tâm ? Hơn nữa còn ngóng , cái cô Hứa Đông Linh khó dây dưa, cô mới tới, nhất cứ an phận thủ thường, đừng dính líu quan hệ với cô là hơn cả."
"Thế chị dâu sợ dính líu quan hệ với cô ?"
" với cô khác chứ, ở quân khu lâu thế , thâm niên, hơn nữa cũng chẳng dạng dễ chọc, Hứa Đông Linh mà giở trò gì tiền lương, cũng sẽ để cô bắt nạt công . em gái là văn hóa, nho nhã lịch sự, chắc chắn dây mấy chuyện phiền phức nhỉ?"