"Đoàng đoàng đoàng!"
Tiếng s.ú.n.g ch.ói tai phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm, tiểu đội do Thời Vân Tiêu dẫn đầu giao tranh kịch liệt với kẻ địch.
Tiếng s.ú.n.g chỉ kéo dài đến mười phút, khu rừng rậm liền khôi phục sự yên tĩnh, mùi m.á.u tanh thoang thoảng trôi nổi trong khí...
Hành động kẻ địch tiêu diệt.
"Trung đoàn trưởng Thời, Trung đoàn trưởng Lưu trúng đạn ở bụng, hôn mê !" Chiến sĩ tiến lên kiểm tra gân cổ hét lên.
Rất nhanh chiến sĩ cõng Trung đoàn trưởng Lưu đang hôn mê rảo bước ngoài khu rừng rậm...
Ba ngày , ánh bình minh rạch ngang bầu trời, bầu trời Hải Đảo xanh biếc một màu.
Sau khi ăn sáng xong, Tô Thanh Nhiễm cầm gáo nước tưới rau, Lý Quế Hồng khéo xách thức ăn mua về.
"Thanh Nhiễm, tưới rau đấy ? Đừng để mệt nhé." Lý Quế Hồng liếc bụng phẳng lì của cô, lập tức cảm thấy căng thẳng.
Đây chính là t.h.a.i đôi đấy, thể để mệt .
Tô Thanh Nhiễm : "Không chị, em nếu cảm thấy khỏe sẽ ."
Lý Quế Hồng xách thức ăn về sân nhà , đó liền rảo bước sang sân nhà cô.
"Em mau nghỉ ngơi , để chị tưới giúp cho là ." Lý Quế Hồng giật lấy gáo nước trong tay cô, còn xua tay với cô.
Tô Thanh Nhiễm nhà chính, lúc tay cô bưng dưa hấu và bánh đường.
Dưa hấu là hôm qua cô nhờ Tiểu Mao mua, bánh đường là lấy trong gian , sức khỏe cô thật sự , nếu cô đợi Tiểu Mao tới tưới nước giúp .
Lý Quế Hồng tay chân nhanh nhẹn, vài phút tưới xong ruộng rau, đó chị hàng rào tưới nước cho hoa cỏ và giàn nho.
Làm xong hết những việc , chị mới tới xuống bàn đá.
"Chị dâu ăn chút dưa hấu , sắp hết mùa ăn nữa ." Tô Thanh Nhiễm đẩy đĩa đựng dưa hấu về phía Lý Quế Hồng.
Sắp thu, mùa dưa hấu cũng sắp kết thúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-391.html.]
Lý Quế Hồng cầm một miếng dưa hấu đỏ tươi c.ắ.n một miếng, đó liền ngớt lời khen ngợi: "Tiểu Mao là đứa chọn dưa đấy, dưa ngọt thật."
Tô Thanh Nhiễm chỉ .
Cô đẩy bánh đường về phía đối phương, : "Chị ăn nhiều chút, lát nữa bọn hẹn chị Hương Chi, mai lên núi hái ít nấm."
"Ừ , đúng lúc chị cho ông xã nhà chị uống chút canh gà tẩm bổ."
Lúc , Tiểu Mao vội vàng chạy tới.
Trên mặt mang theo vẻ vui mừng, cách cổng sân : "Chị dâu, chị dâu, Trung đoàn trưởng Thời về ."
Trung đoàn trưởng Thời thực hiện xong nhiệm vụ trở về, nhưng bây giờ còn dứt , đặc biệt bảo tới báo cho chị dâu một tiếng.
Mắt Tô Thanh Nhiễm sáng lên, lập tức dậy mở cổng cho Tiểu Mao .
Cô hỏi: "Thế ? Sao về khu gia quyến?"
"Có một chiến sĩ cùng thực hiện nhiệm vụ với Trung đoàn trưởng Thời thương, bây giờ đang phẫu thuật, Trung đoàn trưởng Thời đang túc trực ở đó, đợi phẫu thuật kết thúc xác định , Trung đoàn trưởng Thời sẽ về." Tiểu Mao giải thích, thần sắc mặt nhẹ nhõm.
Nghe tình hình của chiến sĩ cũng coi như khả quan, nguy hiểm đến tính mạng, đối với quân nhân mà thương là chuyện thường tình, chỉ cần nguy hiểm đến tính mạng, thì đều thể mỉm đối mặt.
Tô Thanh Nhiễm xong trong lòng dâng lên một trận căng thẳng, nghĩ nghĩ : "Tiểu Mao, đưa tới bệnh viện quân khu xem thử."
Cô tại , Tiểu Mao xong liền gặp đàn ông của ...
Quế Hồng dậy bưng dưa hấu và bánh đường đưa cho Tiểu Mao.
"Ăn cái nhanh ." Chị .
Mắt Tiểu Mao sáng lấp lánh, khuôn mặt đen nhẻm tràn đầy ý .
"Cảm ơn chị dâu, hì hì!"
Cậu buổi sáng ăn cơm, sớm đói meo .