Dáng cô cũng gầy nhỏ, da đen, nhưng ngũ quan khá ưa , đôi mắt cũng sáng.
Chu Hương Chi ngay tại trận sắc mặt khó coi, chị bên cạnh Tô Thanh Nhiễm, thấp giọng mắng: "Cái con Hầu Tình cũng quá hiểu chuyện , khác mời khách nó kéo cả nhà tới thì thôi , thế mà còn dẫn cả em gái đẻ tới, thế là thế nào? là điều..."
Chị cũng cho , đông như , nhà ai như nhà cô dẫn cả con cái tới ?
Chị và Lý Quế Hồng là tới giúp đỡ, Tô Thanh Nhiễm bao cơm là hợp tình hợp lý, thế còn Hầu Tình?
Cô chẳng giúp cái gì, cứ thế tay tới.
Hơn nữa đến giờ cơm cô mới tới, bát đũa, bàn ghế cũng chẳng thấy cho mượn cái nào, cô mặt mũi dẫn con cái tới chứ?
Còn cả cô em gái nữa!
Dẫn con cái thì cũng thôi , thể là sợ con ở nhà kiếm cơm ăn đói, nhưng em gái cô hai mươi , lớn tướng thế còn tự kiếm cái gì mà ăn ?
Có cần thiết dẫn tới ? Người với cô quen gì ! là quá hổ!
Tô Thanh Nhiễm đồng chí nữ là em gái Hầu Tình, trong lòng cũng chút vui, cô vốn là nể mặt Phó trung đoàn trưởng Lưu mới mời hai vợ chồng họ tới ăn cơm, ngờ còn đằng chân lân đằng đầu, dẫn cả cô em gái lớn tướng như tới.
Cô cứ thế ấm ức nuốt trôi cục tức : "Đồng chí Hầu, vị đồng chí là?"
Hầu Tình "ồ" một tiếng: "Đây là em gái ruột của , nó ở quê việc gì , nên tới đây giúp đỡ chút, cũng để mở mang tầm mắt."
Chuyện như thế trong quân đội cũng hiếm gặp, là tới giúp đỡ, thực chính là bảo mẫu tới việc, lúc còn sẽ giúp tìm đối tượng trong quân đội, nếu thể gả cho một sĩ quan, thì coi như là một mối hôn sự cực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-377.html.]
Em gái Hầu Tình trông cũng khá, chắc cũng là vì mục đích mà tới.
Chu Hương Chi khẩy một tiếng: "Đồng chí Hầu cô cũng thật là khách sáo quá, mời các tới ăn cơm, thế mà còn dẫn cả em gái tới giới thiệu cho quen nữa cơ đấy."
Những còn đều nín , bọn họ đối với Hầu Tình cũng chút thích, tuy ăn cỗ nhà bọn họ, nhưng nhỡ nhà bọn họ việc gì mời khách ăn cơm thì ?
Nếu ai cũng như cô , thì đúng là loạn cào cào cả lên.
Cảm nhận những ánh mắt bất mãn khinh thường , Lưu Phú Xuân mặt mũi hổ trừng mắt Hầu Tình một cái.
Anh sớm hai bọn họ tới là , con cái thì để em gái cô ở nhà trông, em gái cô vốn dĩ tới để giúp trông con mà, giờ chẳng đúng lúc dùng tới ?
xong vợ chịu, nằng nặc đòi cả nhà cùng , nếu cô cũng .
Anh đó vợ từng gây gổ với đồng chí Tô, đó vợ xin cũng chịu phạt .
Lần đồng chí Tô và Vân Tiêu tân hôn, chịu mời cả nhà bọn họ tới, thì chứng tỏ để chuyện đó trong lòng, cho qua .
Nếu mời mà vợ , thế chẳng đang biểu thị vợ vẫn còn ý kiến với đồng chí Tô .
Lưu Phú Xuân còn cách nào, chỉ đành để con cái và em gái đều theo cùng, giờ thấy nhạo, thực sự cảm thấy mất mặt.
Biết thế cứ kiếm cái cớ vợ ốm, đừng để cô tới cho xong!
Bị chỉ trỏ ngay mặt, mặt Hầu Tình cũng chút nhịn , mắt cô đảo quanh, đó về phía Tô Thanh Nhiễm: "Em gái đồng chí Tô xinh hiền huệ, tay nghề còn , với là qua đây học hỏi chút trù nghệ với cô đấy, đây chẳng dẫn nó qua đây ? Đồng chí Tô, cô để ý chứ?"