Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 355

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:46:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Chị dâu xinh thật đấy!"

Thời Vân Tiêu ánh mắt ngây dại chằm chằm cô, giờ khắc , trong mắt chỉ còn bóng hình xinh màu đỏ , còn gì khác.

"Chú rể ngây ha ha ha..."

"Có cô dâu xinh quá ?"

"Ha ha ha ha..."

Khách khứa bên ngoài lập tức ồ lên, Tô Thanh Nhiễm cũng mím môi, mong chờ .

Như : Em ?

Thời Vân Tiêu dường như hiểu ý cô, buột miệng theo bản năng: "Đẹp thật."

"Ối giời ơi..."

Lại là một trận trêu chọc ầm ĩ.

Cũng may Thời Vân Tiêu cũng chỉ ngẩn một lúc phản ứng , tiếp tục đó ngây ngô nữa.

Hôm nay mặc một bộ quân phục màu xanh lục, vai còn đeo huân chương, bộ quân phục cắt may vặn tôn lên vóc dáng cao gầy của , đôi chân dài sải bước về phía Tô Thanh Nhiễm.

Ánh mắt Thời Vân Tiêu vẫn luôn dán c.h.ặ.t cô, cho đến khi bên cạnh hô một tiếng: "Chú rể mau giày cho cô dâu ."

Lúc mới quỳ một gối xuống đất, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c dường như sắp nhảy ngoài, đập thình thịch.

"Chú rể đang giày cho cô dâu !"

"Lần cả đời đấy nhé!"

Trong tiếng trêu chọc , nước mắt Triệu Lan Chi lã chã rơi xuống, Tô Hoành Sơn cũng nhịn đầu , hốc mắt đỏ.

Đi giày xong, Tô Thanh Nhiễm liền kêu khẽ một tiếng, cô Thời Vân Tiêu bế ngang lên, hai chân lơ lửng, cô còn sợ, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ Thời Vân Tiêu.

"Đừng sợ, em ngã ."

Tô Thanh Nhiễm chút nghi hoặc: "Không nên để trai em cõng em cửa ?"

Lời thốt , cô liền cảm thấy cánh tay Thời Vân Tiêu ngang eo cứng đờ , mặt chút đổi nào: "Quên mất."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-355.html.]

Tô Thanh Nhiễm dở dở , vốn dĩ họ bàn bạc xong là để cả cõng cô cửa, giờ thế nào?

Thôi, đ.â.m lao thì theo lao .

Bên cạnh, Tô Viễn Phong và Tô Tuấn Trạch đang đợi cõng em gái cửa mắt to trừng mắt nhỏ, vốn dĩ hai em họ vì chuyện cõng em út, tranh đỏ mặt tía tai, ai cũng chịu nhường ai.

Cuối cùng là Tô Hoành Sơn chốt hạ, bảo Tô Viễn Phong là cả, chuyện mới xong.

Tô Tuấn Trạch hả hê khi gặp họa: "Anh cả, giờ cũng hết cơ hội ."

Tô Viễn Phong trầm mặt, cái thằng Thời thế, còn tranh việc của chứ.

Triệu Lan Chi: "Cứ để Vân Tiêu bế lên xe , đổi thì em út mày cũng thoải mái, hai đứa mày sang một bên, chỉ đấy vướng mắt."

Thời Vân Tiêu vững vàng bế Tô Thanh Nhiễm khỏi phòng, khách khứa khác trêu chọc: "Chú rể đến việc của trai cũng tranh."

Tạ Cẩm An theo đến sắp rách cả miệng, hôm nay thấy lão Thời bao nhiêu chuyện ngớ ngẩn.

Sau về quân đội cái để buôn !

Qua cửa kính xe, mắt Tô Thanh Nhiễm cay, hốc mắt ửng đỏ.

"Sao ?" Thời Vân Tiêu lên xe liền phát hiện Tô Thanh Nhiễm , trong lòng thắt , vội vàng mở miệng hỏi, giọng chút thấp thỏm.

Anh vội vàng lấy một chiếc khăn tay gấp gọn gàng, nhẹ nhàng lau khóe mắt cho cô.

"Chỉ là nỡ thôi." Cảm xúc buồn bã của Tô Thanh Nhiễm lập tức chiếc khăn tay thu hút, Thời Vân Tiêu giống kiểu sẽ mang khăn tay theo : "Anh lấy thế?"

"Chị bảo em kết hôn chắc chắn sẽ , thể nhòe trang điểm, bảo để một chiếc khăn tay trong phòng ."

Tô Thanh Nhiễm nín mỉm , chị Hựu Di đúng là tinh tế thật: "Chị Hựu Di ?" Cô nãy bế ngoài căng thẳng quá, cũng chú ý đến cô .

"Chắc ở chiếc xe phía chúng ."

"Vâng."

"Đừng căng thẳng." Thời Vân Tiêu nắm lấy tay Tô Thanh Nhiễm.

Tô Thanh Nhiễm cảm nhận lòng bàn tay ướt át của , bật : "Anh còn em, lòng bàn tay đầy mồ hôi kìa."

 

 

Loading...