Cô bò dậy cào cấu mạnh mặt Kiều Văn Uyên, dùng hết sức lực để từng vệt m.á.u : "Kiều Văn Uyên đồ khốn nạn! Anh là cái thá gì, nếu nhờ nhà họ Lâu chúng , tưởng thể leo lên vị trí Tiểu đoàn trưởng chắc?
"Lại còn luôn tự cho là đúng so bì với Thời Vân Tiêu, Thời Vân Tiêu là dựa bản mới thăng lên chức Tiểu đoàn trưởng, một kẻ ăn bám như dựa mà đ.á.n.h đồng với , đúng là nực !
" còn chê vô dụng, sang chê bai !"
"Bốp..."
Bị chọc trúng chỗ đau trong lòng, Kiều Văn Uyên thẹn quá hóa giận, tát cho cô một cái nữa.
Lâu Văn Tuệ ôm mặt, gào lên: "Ly hôn! ly hôn với !"
"Ly hôn thì ly hôn! Cô tưởng ở cùng với con ngu như cô chắc, đứa nào ly là cháu chắt, xin với lãnh đạo ngay bây giờ!"
Kiều Văn Uyên hùng hồn mắng cô một trận, những ngày tháng thế thực sự chịu đủ , một phút một giây cũng nhịn nữa.
Lâu Văn Tuệ xìu xuống, cô ly hôn, nãy ly hôn cũng chỉ vì tát thêm một cái, nhất thời tức giận buột miệng lẫy thôi.
"Văn Uyên..." Giọng cô dịu xuống: "Vừa em..."
"Cô ?"
Lâu Văn Tuệ lúc mới nhận Kiều Văn Uyên đùa, thực sự ly hôn với .
Cô lập tức hoảng loạn: "Văn Uyên, em ly hôn! Em thực sự , đ.á.n.h em , em đảm bảo phản kháng, em ly hôn với !
Anh là quân nhân, chúng ly hôn chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến ! Văn Uyên..."
"Cô, chính là ảnh hưởng tiêu cực lớn nhất của !" Kiều Văn Uyên mắt đen tràn ngập chán ghét, giọng cũng cực kỳ lạnh lùng.
Lâu Văn Tuệ Kiều Văn Uyên vô cùng xa lạ mắt, cứng họng: "Em... em thực sự cố ý mà, em cũng hại , bây giờ em tìm chú hai em ngay, để chú đỡ với lãnh đạo cho ?"
"Vô dụng thôi, quyết định xử phạt xuống ."
Lâu Văn Tuệ cam lòng: "Chú hai giờ chiều chuộng em nhất, chú chắc chắn sẽ giúp , cho dù , chú cũng thể cho nhận mấy nhiệm vụ dễ tích công lao, đến lúc đó một hai năm là thăng chức ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-341.html.]
Kiều Văn Uyên im lặng, mặc cho Lâu Văn Tuệ kéo xuống ghế sô pha, đó chui lòng : "Văn Uyên, em nhất định sẽ giúp sớm thăng chức Tiểu đoàn trưởng, tin em ?
Hơn nữa bình tĩnh nghĩ kỹ xem, nếu chúng ly hôn, với trăm hại mà một lợi, chừng tình cảnh của sẽ còn tệ hơn bây giờ."
"..."
"Thế tin cô thêm một cuối."
"Vâng!"
Tô Thanh Nhiễm cũng tình cờ chuyện bức thư tố cáo, sự bất thường đó giờ phút cũng thông suốt.
Thảo nào lúc đó Kiều Mạn Tuyết chẳng lo lắng gì chuyện cải tạo, hóa cô tưởng chống lưng, chỉ là ngờ cái chỗ dựa chẳng những sập, mà còn đạp cô một cái.
...
"Chị Hứa."
Tô Thanh Nhiễm xách một cái bao tải xác rắn, nghênh ngang từ ngoài cửa .
Cô ném tùy ý qua mấy quả xoài: "Mọi nếm thử đồ ngon kiếm ."
Người trong sân thấy cô đến, lập tức bỏ hàng trong tay xuống, hì hì sán gần.
Khỉ Lùn: "Chị Hứa, cái quả vàng ươm là cái gì thế?"
Trước đó Tô Thanh Nhiễm là hàng mới, nhưng mãi thấy , ngứa ngáy trong lòng từ lâu .
"Xoài đấy, mấy nếm thử , tìm lão đại các ."
"Được thôi, chị Hứa, để em đưa chị qua."
Thực cũng chỉ mấy bước chân, nhưng Khỉ Lùn cứ đòi xách bao tải giúp cô đến phòng Chu Á An.
Trong phòng, Chu Á An mặc một chiếc áo khoác da màu đen, đôi chân dài tùy ý gác lên mép giường, thấy Tô Thanh Nhiễm đến, lập tức dụi tắt đầu t.h.u.ố.c lá tay.