Ông cụ Lục thế, sắc mặt quả nhiên ngày càng khó coi: "Vân Khê, trai con giờ còn nữa, con em gái đến chuyện coi bé Khâm như con đẻ, nhưng giúp đỡ chút đỉnh cũng chứ hả?
Anh con mất, con những lời như , quá đáng ."
"Giúp chút đỉnh? Ông gọi việc mua tinh chất mạch nha là giúp chút đỉnh? Bây giờ một tháng hai hộp thể đủ, nhưng đợi nó lớn thêm chút nữa, một tháng bốn hộp đủ !
Một tháng mấy chục đồng, nhà ai mà kham nổi, nhà họ Vạn thằng ngu, con và Dương Minh con cái của nuôi chắc!
Hơn nữa tiền phụ cấp bao nhiêu năm nay của con đều ở chỗ , một nghìn thì cũng năm trăm chứ, còn cả hai đến quân đội cũng đòi hai trăm đồng, tiền tiêu, giữ gì?
Con nuôi thì nỡ bỏ tiền, chỉ đòi khác, còn bảo bán con gái, ông chính là bán cháu gái để nuôi chắt trai.
Sắp bán , chẳng lẽ con còn l.i.ế.m mặt đếm tiền cho các chắc, con ngu!
Con phân biệt rõ ai với con, Vạn Dương Minh mang tiếng thật, nhưng chịu chi tiền cho con, thế là đủ ! Còn về con sống sướng khổ, đó cũng là chuyện của con, các đừng gây thêm phiền phức cho con là ."
"Ông nội, con từ nhỏ ông thiên vị con, nhưng bây giờ ông thiên vị lộ liễu quá đấy, nếu là con xảy chuyện hoặc Vạn Dương Minh xảy chuyện, các một tháng cho mấy chục đồng nuôi con của bọn con ?
Việc các , dựa mà yêu cầu con ?"
Lý Lam ngoài mạnh trong yếu đập bàn một cái: "Điều kiện nhà chúng so với nhà họ Vạn, nhà họ nhiều tiền thế..."
"Có tiền cũng chẳng liên quan đến các , con cho mà , đợi con với Vạn Dương Minh cưới xong, các nhất đừng đến cửa mà tống tiền, thì cẩn thận lễ tết đến chút hiếu kính con cũng cho !"
"Nghiệt chướng..." Ông cụ Lục tức đến xanh mét mặt mày, chỉ tay Lục Vân Khê nửa ngày nên lời, thở hồng hộc như cái bễ rách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-326.html.]
"Ông, ông còn mắng con nữa, coi chừng một xu con cũng cho các !" Lục Vân Khê "hừ" một tiếng, đắc ý nhếch mép.
"Vân Khê, con chuyện với ông kiểu gì thế hả!" Lý Lam tức quá phang cho cô một cái chổi.
Lục Vân Khê tránh oán trách: "Con thật lòng mà, các đồ của con, sai bảo con, là các đang cầu xin con, ơn chấn chỉnh thái độ ."
"Ông, hôn sự của con với Tô Thanh Nhiễm hỏng bét, cả nhà đều đến cửa khúm núm với nó, đấy mới là thái độ cầu xin khác! Chẳng lẽ các còn thẳng lưng mà xin cơm ?
Nói mới nhớ Tô Thanh Nhiễm thế , nếu nó lời các cưới con, thì giờ chẳng nó thành góa phụ , hơn nữa còn chẳng gặp như Thời Vân Tiêu..."
"Cha! Cha thế?" Lục Vân Khê còn hết, Lý Lam hét lên một tiếng ch.ói tai, lao mạnh tới đỡ lấy Ông cụ Lục.
Kiều Mạn Tuyết cũng sợ hãi che miệng, mắt trợn tròn xoe.
Lục Vân Khê còn phản ứng , theo bản năng về phía Ông cụ Lục, một cái cô cũng mềm nhũn chân tay.
Chỉ thấy Ông cụ Lục hai mắt vô thần, khóe miệng trào tia m.á.u, môi trắng bệch...
"Cha!" Lý Lam sợ đến run rẩy, sức lay Ông cụ Lục, nhưng dù thế nào ông cũng phản ứng.
Ngay đó, bà run rẩy đưa ngón tay lên mũi Ông cụ Lục, cẩn thận thăm dò vài giây.
"Cha ơi!" Lý Lam gào lên xé ruột xé gan.
"Sao, thế..." Thấy như , Lục Vân Khê theo bản năng lùi vài bước.