"Thăng chức?" Tô Thanh Nhiễm kinh ngạc, Thời Vân Tiêu bây giờ đang là Tiểu đoàn trưởng (Doanh trưởng), thăng chức nữa thì là cán bộ cấp đoàn (Phó đoàn trưởng).
"Ừ, chắc sẽ thăng lên Phó đoàn trưởng."
"Thế thì quá!" Tô Thanh Nhiễm thực sự vui, uổng công cô mạo hiểm nguy hiểm, nén đau lòng giao nộp hết đống đồ đó.
Vẻ mặt Thời Vân Tiêu mang theo sự áy náy: "Chuyện thể công cha ngoài là công lao của em, nhưng vẫn đề xuất với lãnh đạo, ông thể giúp em xin một phần thưởng, chắc một hai trăm đồng gì đó."
"Có tiền là em mãn nguyện lắm ." Tô Thanh Nhiễm: "Thế còn về Hoài Thành một chuyến ?"
"Ừ, ngày mai chuyển đống đồ về Hoài Thành, nhưng sẽ còn Thôn Tô Gia."
Bên ngoài còn đang đợi , Thời Vân Tiêu xong liền nhanh ch.óng rời .
...
Khoảng bốn ngày , Thời Vân Tiêu quả nhiên .
Lần đến chỉ mang cho Tô Thanh Nhiễm hai trăm đồng, mà còn mang theo một chiếc hộp.
Tô Thanh Nhiễm , mắt sáng lấp lánh: "Cái cũng là phần thưởng cho em ?"
Mở , đôi khuyên tai ngọc lục bảo trong hộp quả thực cô lóa cả mắt.
"Cái ..."
"Đây là quà tặng em, thích ?" Thời Vân Tiêu vẫn còn nhớ ở trong hang động, vẻ mặt của Tô Thanh Nhiễm khi thấy những món trang sức châu báu , liền hiểu cô hứng thú với những thứ .
cô giấu của riêng, mà lập tức báo cho , ngay cả công lao cũng nhường hết cho .
Anh nhớ trong két sắt của hình như ít trang sức, thế là chạy ngay trong đêm về lấy trộm từ két sắt của ruột ba đôi khuyên tai, năm cái vòng tay, còn cả hai đôi trâm ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-323.html.]
Làm tức đến mức chỉ mũi mà mắng, nhưng may là bà lấy cho Nhiễm Nhiễm, nên dù mắng vài câu thì cũng ngăn cản.
Lần ngoài chỉ mang theo một đôi khuyên tai, những thứ còn sẽ quà bất ngờ tặng dần cho Nhiễm Nhiễm.
Cô nhất định sẽ thích!
"Thích lắm!" Mắt Tô Thanh Nhiễm sáng rực, chẳng phụ nữ nào từ chối trang sức , nhất là trang sức đắt tiền.
"Hôm nay về hải đảo ." Thời Vân Tiêu thở dài, ánh mắt tham lam khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Thanh Nhiễm, chỉ cảm thấy thế nào cũng đủ.
Tô Thanh Nhiễm nhếch môi, đó ánh mắt kinh ngạc của Thời Vân Tiêu, cô kiễng chân hôn lên môi : "Nể tình đôi khuyên tai, thưởng cho đấy!"
Ánh mắt Thời Vân Tiêu chợt trở nên thâm trầm, ôm c.h.ặ.t lấy Tô Thanh Nhiễm, hôn xuống ngấu nghiến.
...
Tối đến lúc ăn cơm Tô Thanh Nhiễm vẫn còn giận, vì Thời Vân Tiêu hôn sưng cả mồm cô, hại cô và chị dâu cứ chằm chằm.
Tô Tuấn Trạch và ba miếng hết quá nửa bát cơm: "Thật ngờ trong Thôn Tô Gia chúng một tên phần t.ử đặc vụ ẩn nấp, đúng là dọa quá, đây con còn chuyện với thanh niên trí thức Triệu mấy , ngờ là loại như thế."
Tên Triệu Cương đó chính là phần t.ử đặc vụ, nhưng tham gia trộm đồ, chỉ phái đến trông coi tài sản thôi.
Hắn còn đồng bọn bắt, khai giờ đều là đồng bọn liên lạc với , cách liên lạc với bọn chúng, cho nên manh mối đến đây là đứt đoạn.
Triệu Cương bắt tù, nhưng đám đồng bọn vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật, cho nên thời gian Tô Thanh Nhiễm vẫn cẩn thận một chút.
Triệu Lan Chi: "Chứ còn gì nữa, đúng là dọa c.h.ế.t , đoán đám thanh niên trí thức là sợ nhất đấy."
"Cũng may là Vân Tiêu bắt , còn đang bảo tự dưng Vân Tiêu , hóa là nhiệm vụ."
Tô Hoành Sơn ngẩng đầu con gái, thằng Thời đến tìm đồ đặc vụ giấu núi, ông cứ thấy khó tin thế nhỉ?