Nữ đồng chí: " theo điều tra của chúng , đồng chí Lục chính là mất tích ở gần con hẻm đó."
Tô Thanh Nhiễm bộ kinh ngạc há hốc mồm: " thật sự đó , các nghi ngờ Lục Cảnh Hiên mất tích chứ? Các thật buồn ! Anh dù cũng là quân nhân, là đàn ông! chỉ là phụ nữ! Lại là phụ nữ từ nhỏ việc nặng, vai thể gánh tay thể xách, lòng bàn tay đến vết chai cũng . Nào nào nào! Các xem, tay non đến mức sắp b.úng nước đây , to cao như thế, hại ?"
Nói , cô xòe tay mặt hai .
Bàn tay trắng nõn mịn màng đúng như lời cô .
—
"Đồng chí Tô, khả năng cô là cuối cùng đồng chí Lục Cảnh Hiên gặp khi mất tích, hy vọng đồng chí Tô hãy nhớ kỹ hơn một chút."
Tô Thanh Nhiễm vắt óc suy nghĩ: "Thật sự hết , chỉ thế thôi."
Mặt mày hai lạnh xuống: "Đồng chí Tô, chuyện liên quan đến an của đồng chí Lục Cảnh Hiên, hy vọng cô hãy suy nghĩ kỹ hơn một chút, thế , đồng chí Tô, cô cứ ở đây suy nghĩ cho kỹ, lát nữa chúng đến hỏi."
Sắc mặt Tô Thanh Nhiễm cũng lạnh xuống: "Các định giam lỏng ở đây?"
"Đồng chí Tô, cô đừng khó thế, chúng chỉ là hỏi chuyện bình thường."
"Người các đưa đến hỏi chuyện chắc chắn chỉ , thế những khác ? Chẳng lẽ cũng nhốt ở đây?"
" , chỉ cần đồng chí Tô rõ hơn một chút, chúng sẽ thả cô , chuyện liên quan đến an tính mạng của đồng chí Lục, chúng nhất định thận trọng, tin rằng đồng chí Tô cũng nghĩ như đúng !"
Tô Thanh Nhiễm gác thẳng chân lên bàn: " phi!"
"Bà đây rõ ràng , các bằng chứng thì bắt , bằng chứng thì bây giờ về!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-299.html.]
"Cô..." Người phụ nữ mặt mày vui: "Đồng chí Tô, dù là vì đồng chí Lục, cô thể phối hợp với chúng một chút ?"
" cố gắng hết sức phối hợp với các , thế các cũng nên thông cảm cho một chút ! Đối tượng của bây giờ còn đang trọng thương liệt giường, còn chăm sóc , kết quả các nhốt ở đây, bảo ?"
Tô Thanh Nhiễm như tức điên lên: "Hơn nữa cũng vì đồng chí Lục mới phối hợp với các , chỉ là các tìm , mới đến thôi, với chẳng quan hệ gì cả! Anh mất tích thật cũng chẳng liên quan đến !"
Nữ đồng chí mặt : "Đồng chí Tô cô đợi thêm chút nữa , lát nữa cô nhớ cái gì khác."
Nói xong cô và đàn ông định dậy rời .
Tô Thanh Nhiễm đạp đổ luôn cái bàn mặt, phát tiếng "Rầm—" cực lớn.
"Các dựa mà nhốt ở đây? cũng tội phạm! cho các , mà lâu về, đối tượng của chắc chắn sẽ tìm , đến lúc đó nhất định sẽ báo cáo lên lãnh đạo chuyện các bằng chứng mà dám giam giữ , các cứ đợi đấy mà xem!"
Người phụ nữ và đàn ông , mặt mũi đều cứng đờ, chút khó coi.
"Đồng chí Tô cô nghĩ nhiều , chúng ý đó, cô thật sự hiểu lầm chúng ."
Tô Thanh Nhiễm đá cái bàn thêm một cái: "Thế bây giờ thể ?"
"...Có thể."
Tô Thanh Nhiễm hừ một tiếng, ném chai nước bên tay hai họ, nghênh ngang mở cửa , ai ngờ mở cửa thấy Tạ Cẩm An bên ngoài.
Cô chút ngạc nhiên: "Sao đến đây?"
Tạ Cẩm An liếc hai phía , ánh mắt nheo : "Vân Tiêu lo cho cô, nên bảo đến xem, ngờ lo đúng thật."