Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 292

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:32:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vì nghĩ cho em , đành ngậm ngùi đây uống nước lọc cầm .

"Đồng chí Tạ, ngại quá, quên mất cơm của ."

Mắt Tạ Cẩm An sáng rực lên, ngửi thấy mùi thơm nức mũi . Từ khi ăn cơm Tô Thanh Nhiễm nấu, cảm thấy cơm nhà bếp thật khó nuốt!

Cho nên mấy ngày nay thà chịu đói cũng đợi Tô Thanh Nhiễm đến!

"Không , thực cũng đói lắm." Vừa dứt lời, bụng kêu ùng ục một tiếng.

Tạ Cẩm An mặt dày: "Haha—giờ mới thấy đói."

"Đồng chí Tạ, nếu đến muộn, cứ ăn ."

Tạ Cẩm An lắc đầu: "Thế , mà ăn , chẳng uổng công đồng chí Tô nấu ? Hơn nữa tay nghề của đồng chí Tô cũng thường bì , thà đợi thêm một lúc, dù cơm ngon sợ muộn mà, hì hì..."

Tô Thanh Nhiễm phòng, cầm thìa bón cho Thời Vân Tiêu: "Tối nay em mì cho ăn nhé, ăn loại nào?"

"Em cứ tùy ý , kén chọn." Thời Vân Tiêu chỉ sợ Tô Thanh Nhiễm vất vả quá.

"Vừa khéo sáng nay em mua miếng thịt lợn, thế chúng ăn mì thịt băm nhé?"

"Được." Thời Vân Tiêu nhíu mày: "Hay là tối nay bảo lão Tạ sang chỗ em lấy , tối em mang sang còn về, mệt lắm."

"Thế cũng , chỉ là phiền đồng chí Tạ quá."

"Cậu phiền , tập luyện xong về nhà khéo qua chỗ em."

Cho dù tiện đường thì giờ cũng tiện đường thôi...

Bón cháo xong, Thời Vân Tiêu cứ nằng nặc cho cô , cuối cùng thấy cô vẻ mệt mỏi, mới lưu luyến buông .

Tô Thanh Nhiễm đến cửa, liền thấy Mạnh Tri Hành trong bóng râm, dường như đang đợi ai đó.

Cô chào một tiếng: "Bác sĩ Mạnh."

Tô Thanh Nhiễm để ý, đang định nhấc chân rời , Mạnh Tri Hành gọi giật .

"Đồng chí Tô, mấy lời với cô, cô bây giờ tiện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-292.html.]

Nghe , Tô Thanh Nhiễm do dự một chút, gật đầu: "Bác sĩ Mạnh, gì cứ ở đây ."

cãi một trận với Mạnh Tư Viện, lỡ Mạnh Tri Hành đến tìm cô tính sổ cho em gái thì ?

Mạnh Tri Hành thôi: "... giải thích với cô, những lời Tư Viện bậy bạ đấy, cô đừng để trong lòng, cũng đừng vì những lời đó mà ảnh hưởng đến tình cảm giữa cô và Vân Tiêu."

Tô Thanh Nhiễm cảm thấy kỳ quặc, Mạnh Tư Viện bậy cô đương nhiên .

Mạnh Tri Hành cần thiết đặc biệt chạy đến giải thích một nữa...

" mà, và Vân Tiêu đều để trong lòng."

"Vậy ..." Mạnh Tri Hành gượng gạo, đáy mắt lẫn vài phần thất vọng.

Tô Thanh Nhiễm cũng đồ ngốc, thấy bộ dạng của , lập tức hiểu vấn đề.

Tô Thanh Nhiễm: Tuy cô xinh , nhưng cũng đến mức gặp ai nấy yêu chứ nhỉ?

Cô vẫn thích bác sĩ Mạnh lúc hống hách chỉ tay năm ngón, cao ngạo coi thường khác hơn.

Tô Thanh Nhiễm lùi hai bước: "Bác sĩ Mạnh, còn việc, đây."

Bước chân cô vội vã, còn tưởng lưng kẻ thù đang đuổi g.i.ế.c cô.

Mạnh Tri Hành gốc cây, ngẩn ngơ bóng lưng cô một lúc, như hạ quyết tâm, nhấc chân về hướng khác.

Còn Thời Vân Tiêu bên cửa sổ, lẳng lặng quan sát cảnh tượng .

Mắt nheo , mặt mang theo vẻ lạnh lùng mà Tô Thanh Nhiễm từng thấy, đáy mắt toát sự âm u khiến lạnh sống lưng.

...

Tô Thanh Nhiễm về nhà ngủ một giấc, đó chạy bến tàu.

Nắng , cô thoải mái uống một ngụm nước trái cây, thong dong tìm bà chị bán hải sản.

Thấy cô đến, bà chị còn tưởng cô đến mua đồ ăn: "Đồng chí Tiểu Tô, sáng nay cô mua một đống mà? Nhanh thế ăn hết á?"

 

 

Loading...