Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 291

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:32:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Thanh Nhiễm gật đầu với , thẳng trong phòng.

Mạnh Tri Hành còn hiểu mô tê gì, sang Tạ Cẩm An: "Lão Tạ, nãy cãi cái gì thế?"

Tạ Cẩm An thuật một lượt với sắc mặt khó coi.

Nghe xong, mặt Mạnh Tri Hành sầm xuống, còn nóng ran lên, thật sự quá mất mặt!

"Mạnh Tư Viện, rốt cuộc em thế? Những lời hôm qua với em em quên hết ?"

Mạnh Tư Viện oán trách gào lên: "Anh, đổi ! Trước đây còn vun cho em với Vân Tiêu cơ mà! Từ khi quen con nhỏ Tô Thanh Nhiễm , cho nó, còn bảo em từ bỏ Vân Tiêu, lẽ em hỏi rốt cuộc là mới đúng!"

"Anh trúng Tô Thanh Nhiễm chứ? Em ngay nó là hồ ly tinh mà, ngoài cái mặt thì cái gì? Chỉ khắp nơi quyến rũ đàn ông, hổ!"

Giọng Mạnh Tư Viện lớn, trong phòng im phăng phắc, ngay cả Tô Thanh Nhiễm và Thời Vân Tiêu cách mấy gian phòng cũng rõ mồn một.

Tô Thanh Nhiễm dậy, định tát cho cô một cái.

Thì thấy bên ngoài "Bốp" một tiếng, ngay đó Mạnh Tư Viện òa nức nở.

"Anh đ.á.n.h em? Anh vì con đàn bà đó mà đ.á.n.h em?"

"Em về mách cha ngay bây giờ!"

Sau đó là tiếng đóng cửa cái rầm.

Từ đầu đến cuối, vẻ mặt Thời Vân Tiêu vẫn lạnh tanh, đang nghĩ gì.

"Cốc cốc..."

"Vân Tiêu, đồng chí Tô, ?"

Tô Thanh Nhiễm mở cửa cho , Mạnh Tri Hành ái ngại Tô Thanh Nhiễm: "Xin đồng chí Tô, em gái nó ăn hàm hồ, mặt nó xin hai ."

Thời Vân Tiêu đầy ẩn ý: "Tri Hành, đối tượng , cũng yêu đối tượng của , hy vọng em gái đừng xuất hiện mặt và đối tượng của nữa, và Thanh Nhiễm đều thấy cô ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-291.html.]

Mạnh Tri Hành lúng túng gật đầu, ngoài.

Sau khi Mạnh Tri Hành , Thời Vân Tiêu ôm Tô Thanh Nhiễm lòng: "Thanh Nhiễm, cũng hôm nay cô đến, cơm cô mang đến một miếng cũng động , chỉ đợi em mang đến thôi."

Ánh mắt chân thành, mang theo ý tranh công và an ủi, khiến Tô Thanh Nhiễm nửa lời trách móc.

cô vẫn đẩy Thời Vân Tiêu , vui : "Em giận đấy, mà còn thấy cô lượn lờ mặt , em chia tay với !"

"Không !" Thời Vân Tiêu hoảng hốt ôm c.h.ặ.t lấy cô: "Anh sẽ để cô xuất hiện nữa, nhưng em đem hai chữ chia tay treo bên miệng!"

Tô Thanh Nhiễm đuối lý, cũng tiếp tục chủ đề nữa, cô mở cặp l.ồ.ng cơm : "Đói lả chứ gì? Hôm nay đúng là muộn chút, em đến sớm hơn."

"Hơi đói, em món gì đấy?"

"Cháo hải sản, cái là của , cái là của đồng chí Tạ, chắc cũng ăn nhỉ?"

"Chưa ăn, em bảo sẽ mang cơm đến cho bọn mà."

Khóe môi Tô Thanh Nhiễm cong lên: "Đồng chí Tạ thể ăn, nhưng thì , đói cũng đợi em."

Nghe thấy lời bá đạo của Tô Thanh Nhiễm, trong mắt Thời Vân Tiêu lộ vài phần cưng chiều: "Tuân lệnh."

"Anh cứ ăn , em mang cơm cho đồng chí Tạ ."

Thời Vân Tiêu mặt đổi sắc: "Tay hình như đau, nhấc lên ."

Tô Thanh Nhiễm trêu chọc : "Thế lát nữa em bón cho ."

Tạ Cẩm An tu một hết cốc nước to, miễn cưỡng đè cái bụng đang réo ầm ĩ xuống. Anh cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, trong lòng thầm nghĩ, đồng chí Tô vẫn mang cơm cho thế nhỉ!

Anh sắp c.h.ế.t đói !

đôi trẻ trong đó giờ đang gì, cũng dám đường đột xông , nhỡ hỏng việc của thì ?

 

 

Loading...