Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:32:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tán gẫu với hai chị hàng xóm một lúc, Tô Thanh Nhiễm về nấu cơm.

Nhà bên cạnh.

Phạm Diệu Đông đang ăn cơm thì hít hít mũi: "Nhà ai nấu cơm thế nhỉ? Sao thơm thế?"

Chu Hương Chi cũng hít hít mũi, ngửi thấy mùi tươi ngon, trong lòng đoán phần nào: "Chắc là đồng chí Tiểu Tô nấu cháo hải sản đấy, ngờ tay nghề của đồng chí Tiểu Tô thế."

"Đồng chí Tiểu Tô? Chính là đối tượng của Tiểu Thời ?"

" , chính là cô , em nhé, cô gái ..." Cô hết câu, bên ngoài vang lên giọng lanh lảnh.

"Chị Hương Chi ơi."

Chu Hương Chi sững , hình như là giọng đồng chí Tô, cô đến nhà gì?

Cô đáp một tiếng, vội vàng cửa: "Đồng chí Tô, cô đây là..."

Trên tay Tô Thanh Nhiễm bưng một cái bát tô, bên trong đựng đầy cháo, cách xa thế mà Chu Hương Chi cũng ngửi thấy mùi thơm nức.

"Chị Hương Chi, em nấu cháo nhiều quá ăn hết, mang sang biếu chị và chị Quế Hồng một ít, chị đừng chê nhé."

"Ôi chao! Không chê chê, đồ ngon thế , gì mà chê chứ?"

"Đồng chí Tiểu Tô, cô khách sáo quá!" Chu Hương Chi chút ngại ngùng.

"Chị cứ nhận ạ, em cũng chẳng gì biếu, đây là chút tấm lòng của em thôi."

"Hầy dà, đó Tiểu Thời nhờ Tiểu Tạ xách sang cho chúng bao nhiêu là đồ, giờ cô ... hai khách sáo quá."

"Không chị, chị nhận cho em vui, em còn đưa cơm cho Vân Tiêu nữa."

"Được , cô , lát nữa rửa bát sạch sẽ mang sang cho cô."

Tô Thanh Nhiễm , Chu Hương Chi mới bưng bát cháo hải sản nhà.

Lập tức, bốn cặp mắt trong nhà đều đổ dồn bát cháo.

"Mẹ, thơm quá !"

"Mẹ, con ăn!"

"Mẹ, con cũng ăn!"

Phạm Diệu Đông chút ngạc nhiên: "Là Tiểu Tô nhà bên cạnh mang sang ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-289.html.]

"Ừ, đồng chí Tiểu Tô bảo nấu nhiều cháo quá, mang sang cho em với Quế Hồng mỗi một ít."

"Đồng chí nhỏ khách sáo quá."

"Em thấy cô gái lắm đấy, xinh xắn, nấu ăn ngon, mồm mép lanh lợi, cái gì cũng thế nhỉ? Chia cho em một ít cũng mà." Chu Hương Chi lầm bầm, đặt cháo hải sản lên bàn.

Đầu tiên múc cho Phạm Diệu Đông một ít, đó chia cho mấy đứa con, còn một chút đáy thì để cho .

Mấy đứa nhỏ nhoáng cái húp sạch, ngay đó liền chuyển ánh mắt sang cha chúng nó. Phạm Diệu Đông thấy thế, vội vàng húp một hết sạch: "Cha cũng hết , các con phần của ? Sao còn đòi uống của cha?"

Thằng bé nhỏ nhất bĩu môi: "Cha nhà gì ngon đều để dành cho con cái ăn, chỉ cha là khác thôi!"

"Các con tham ăn quá thể!"

Chu Hương Chi vỗ mạnh m.ô.n.g nó: "Này—cái thằng ! Có gì ngon chỉ các con ăn, với cha phần chắc?"

"Chúng nuôi báo cô mấy cái tàu há mồm các để gì hả?"

"Ai cũng như cả, ăn hết là hết, đừng cãi !"

Phạm Diệu Đông tán thành gật đầu, vẫn là vợ lợi hại.

Mắng xong lũ trẻ, Chu Hương Chi bắt đầu rối rắm: "Lão Phạm, Tiểu Thời với Tiểu Tô mang nhiều đồ thế , chúng đáp gì đây? Cứ nhận của , ngại c.h.ế.t ."

Phạm Diệu Đông nghĩ ngợi: "Hôm nọ em bảo gói sủi cảo ? Vừa hôm nay gói, dùng cái bát mang sang biếu Tiểu Tô một ít."

Mắt Chu Hương Chi sáng lên, ý kiến !

Mấy đứa nhỏ thấy tối nay sủi cảo ăn, vui vẻ hẳn lên.

...

Lúc , Tô Thanh Nhiễm xách cặp l.ồ.ng cơm đến khu gia thuộc, cô gõ cửa.

"Ai đấy?"

Người là một nữ đồng chí, giọng Tô Thanh Nhiễm quen.

Là Mạnh Tư Viện!

Lông mày cô cụp xuống, lông mi đổ bóng râm, rõ biểu cảm.

"Ai gõ cửa thế?" Mạnh Tư Viện tiếng động liền mở cửa, thấy là Tô Thanh Nhiễm, cô đắc ý nhướng mày, như sớm đoán là cô.

 

 

Loading...