Anh mà cũng dám xuất hiện mặt cô ?
"Thanh Nhiễm, ngờ em đến đơn vị thật."
Thần sắc Lục Cảnh Hiên chút phức tạp, còn ẩn chứa vài phần ghen tị. Trước Tô Thanh Nhiễm đối với thế nào, cũng chỉ là thư cho thôi, nhưng bây giờ cô vì Thời Vân Tiêu mà lặn lội đường xa đến tận hải đảo!
"Anh đến đây gì?" Tô Thanh Nhiễm khoanh tay n.g.ự.c, .
Thấy cô tránh như tránh tà, trong lòng Lục Cảnh Hiên bùng lên ngọn lửa vô danh, lạnh: "Đương nhiên đến quan tâm sức khỏe Doanh trưởng Thời ."
Trong mắt Tô Thanh Nhiễm mang theo sự chán ghét che giấu: "Chuyện là do đúng ."
Là câu khẳng định.
Trên mặt Lục Cảnh Hiên thoáng qua vẻ chột , gần như biến mất trong chớp mắt, nhưng vẫn Tô Thanh Nhiễm bắt .
"Em đừng bậy."
"Lục Cảnh Hiên, bậy trong lòng tự rõ, ở đây chào đón , mau cút xa một chút!"
Lục Cảnh Hiên cũng ở đây chịu nhục, nhấc chân định rời , như đột nhiên nghĩ điều gì, cúi đầu ghé sát tai Tô Thanh Nhiễm : "Thanh Nhiễm, em cũng ký ức kiếp , cho nên em mới kết hôn với , ngờ em đầu cái bám lấy Thời Vân Tiêu, thủ đoạn của em cũng khá đấy."
Trong mắt mang theo sự ghen tị điên cuồng: "Có em cũng thấy giỏi hơn ? thì chứ, ký ức kiếp , cho dù giỏi hơn nữa, chẳng vẫn rơi tay ."
Thần sắc Tô Thanh Nhiễm lạnh lùng: "Quả nhiên là !"
"Là thì , em bằng chứng ?"
"Đồng chí Tô, đang chuyện với đồng chí Lục đấy . cô đây còn từng hôn ước với , thật chứ, hai trông cũng xứng đôi phết đấy."
Mạnh Tư Viện ở hành lang từ lúc nào, cô khiêu khích Tô Thanh Nhiễm.
Còn Mạnh Tri Hành ngay lưng cô , sắc mặt chút phức tạp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-287.html.]
"Chỉ là gia đình từng bàn chuyện cưới xin thôi, với ." Tô Thanh Nhiễm lạnh: "Có điều bác sĩ Mạnh đến chuyện riêng tư thế cũng , xem thiết với đồng chí Lục nhỉ!"
"Cô đừng bậy! Ai với ? Muốn thiết thì là cô với thiết mới đúng, nãy hai ghé sát thế , còn tưởng hai ôm đấy."
"Thế thì mắt bác sĩ Mạnh vấn đề , mau bảo trai cô chữa cho , kẻo cuối cùng mù dở, đến bác sĩ cũng ."
"Cô bảo ai mù dở?" Mạnh Tư Viện giận tím mặt.
"Ai thưa thì là đấy thôi? với Lục Cảnh Hiên đang cãi mà cô cũng thành hai ôm , cô mù thì ai mù?"
"Cô!"
"Đủ , Tư Viện." Mạnh Tri Hành cảnh cáo lườm Mạnh Tư Viện một cái, áy náy Tô Thanh Nhiễm: "Xin đồng chí Tô, em gái hiểu lầm, cô đừng để bụng."
"Anh, giúp ngoài chuyện? Hừ! Em sẽ mách cha !"
Mạnh Tư Viện giậm chân bình bịch, bỏ , Mạnh Tri Hành áy náy gật đầu với Tô Thanh Nhiễm, cũng theo .
"Sao thế?" Thời Hựu Lâm thấy tiếng động tới, cô Lục Cảnh Hiên bên cạnh Tô Thanh Nhiễm, khỏi hỏi: "Vị là?"
"Một tên thần kinh, thôi, chị Hựu Lâm."
Nhìn bóng lưng rời dứt khoát của Tô Thanh Nhiễm, mặt Lục Cảnh Hiên thoáng qua một tia âm u.
...
Nghe Tô Thanh Nhiễm giải thích, Thời Hựu Lâm vỡ lẽ: "Ồ, hóa chính là cái tên Lục Cảnh Hiên đó hả! Trông thì dáng đấy, tiếc là chuyện của con !"
"Chị Hựu Lâm, lúc nãy em với Vân Tiêu chuyện chị sắp hết phép , bảo để chị về , đợi khỏe sẽ một tháng nghỉ phép, lúc đó đưa em về."
Thời Hựu Lâm gật đầu: "Cũng , thế giờ chị ga tàu mua vé, mai luôn."