"Chị, chị ý gì?" Sắc mặt Thời Vân Tiêu chuyển từ nắng sang mưa, lạnh lùng hỏi.
Nghe , phản ứng đầu tiên của hai là: Đây mới là Thời Vân Tiêu thật!
Quả nhiên tình yêu con mù quáng!
"Ờ..." Thời Hựu Lâm Tô Thanh Nhiễm: "Hay tự hỏi Thanh Nhiễm , Tiểu Tạ chúng ngoài , để hai đứa nó ở riêng một lát."
"Được."
"Thanh Nhiễm, Mạnh Tri Hành dám cho em sắc mặt ? Em đợi đấy, bây giờ dạy dỗ một trận!" Trong lòng Thời Vân Tiêu tức giận, bình thường còn nỡ nặng lời với Nhiễm Nhiễm một câu, Mạnh Tri Hành dựa chứ?
Nói , xỏ giày định ngoài.
Tô Thanh Nhiễm kéo : "Bây giờ ngoài lỡ phát hiện thì ? Hơn nữa cũng chỉ ngứa mắt em hai ngày đầu thôi, về thì bình thường ."
Sắc mặt Thời Vân Tiêu âm trầm, thật sự ngờ Mạnh Tri Hành khi cảnh cáo vẫn chứng nào tật nấy, áy náy Tô Thanh Nhiễm: "Sao em với ?"
"Hừm... tại vì em cũng ngứa mắt , xỉa em, em cũng xỉa , chẳng chiếm tiện nghi gì, em cũng chẳng chịu ấm ức."
trong lòng Thời Vân Tiêu nghĩ , Nhiễm Nhiễm là một cô gái nhỏ, lặn lội đường xa đến hải đảo chăm sóc , kết quả chịu uất ức ngay mặt , mà còn !
Trong lòng Thời Vân Tiêu quyết định về sẽ tính sổ rõ ràng với Mạnh Tri Hành!
"Bây giờ đều tỉnh , ngày mai em thể quang minh chính đại đến với ." Tô Thanh Nhiễm .
Thời Vân Tiêu mím môi: "Bác sĩ thêm một tuần nữa là thể xuất viện."
"Thế ở ? Ký túc xá ?"
Thời Vân Tiêu lắc đầu: "Anh phân một cái tiểu viện, lát nữa đưa em xem."
"Tiểu viện?"
"Ừ, là cái tiểu viện biệt lập, vốn dĩ cũng thể phân nhà ở khu gia thuộc, nhưng lúc đó chỗ ở căng thẳng, ở một , chi bằng nhường cho khác, tự ký túc xá ở."
"Năm ngoái khi bàn chuyện hôn sự, dùng quân công đổi lấy một cái tiểu viện biệt lập, nghĩ chắc em sẽ thích."
Tô Thanh Nhiễm nhướng mày, so với loại nhà tập thể ở khu gia thuộc, cô quả thực thích tiểu viện biệt lập hơn, khá tự do, trong trong ngoài ngoài cũng nhiều như thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-286.html.]
"Em thích ?" Thời Vân Tiêu căng thẳng chằm chằm Tô Thanh Nhiễm.
"Ừm, thích."
Thời Vân Tiêu : "Đợi xuất viện, em và chị chuyển đó ở ."
"Còn ?"
"Đương nhiên là ở cùng ."
Nhìn ánh mắt ý vị của Thời Vân Tiêu, Tô Thanh Nhiễm lườm một cái.
Giờ còn dám sang trêu chọc cô cơ đấy?
"Thế ? Em còn tưởng sẽ ở cùng một phòng với em chứ."
"Khụ—" Thời Vân Tiêu câu cho sặc.
"Nhiễm Nhiễm, ..." Anh đương nhiên là , nhưng hai còn kết hôn, thấy sẽ ảnh hưởng đến Nhiễm Nhiễm!
"Thôi , em trêu nữa." Tô Thanh Nhiễm chiếu tướng một quân, tâm trạng cực : "Chị Hựu Lâm mấy hôm nữa là , kỳ nghỉ bên đó của chị sắp hết."
Tô Thanh Nhiễm chút do dự, cô đang nghĩ xem nên cùng chị Hựu Lâm .
Thời Vân Tiêu rõ ràng cũng nghĩ đến điểm , trầm ngâm giây lát: "Để chị ."
"Đợi dưỡng thương xong, đưa em về."
"Anh?"
"Ừ, thành nhiệm vụ, lãnh đạo phê chuẩn cho nghỉ một tháng, thể ở bên em cho thỏa thích ."
Tâm trạng Tô Thanh Nhiễm lập tức nhẹ nhõm: "Thế quyết định , em với chị Hựu Lâm, nghỉ ngơi cho khỏe, trưa em mang cơm đến cho ."
"Được."
Tô Thanh Nhiễm khỏi cửa, liền thấy một đàn ông mặc quân phục ở cửa, ngước mắt thấy khuôn mặt đó, cái tát của Tô Thanh Nhiễm suýt chút nữa thì vung lên.
Lục Cảnh Hiên!