Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:23:07
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vừa nhặt một cái mạng từ quỷ môn quan về, bản mất sự trong trắng, chồng cưới còn cần nó nữa, thế mà nó còn ...

...

Khi nhà họ Tô kéo lê thể mệt mỏi về đến nhà, Tô Thanh Nhiễm nấu xong cơm nước bày lên bàn .

Số lượng món ăn tuy nhiều, nhưng lượng lớn, dù nhân khẩu nhà họ Tô cũng ít.

Món chính là cơm tẻ hấp, còn nặn mấy cái bánh ngô, cơm nước thế ở thôn Tô Gia coi là khá .

Triệu Lan Chi thức ăn bàn, vẻ mặt đầy đau xót: "Nhiễm Nhiễm, con xào rau cho lắm mỡ thế gì? Còn món trứng xào nữa, con cho ít trứng thôi cho nhiều rau , trứng gà đắt lắm đấy!"

Tô Thanh Nhiễm hì hì: "Mẹ, với cha và các chị đồng mệt như thế, ăn nhiều chút mỡ thì cơ thể chịu ạ? Hơn nữa chỗ trứng gà là Kiều Mạn Tuyết đưa đến, ăn thì phí!"

Triệu Lan Chi hết cách, con gái ăn thì , chiều thôi!

Tô Tuấn Trạch cũng hì hì: "Vẫn là em gái nấu bếp , mấy hôm nay con cảm thấy con xuống đồng cũng hăng hái hơn hẳn."

"Cái thằng ranh con , ý mày là cơm bà già nấu ngon hả?" Triệu Lan Chi vỗ một cái gáy Tô Tuấn Trạch.

"Không , ý con là em gái nấu cơm cho nhiều mỡ, thật tay nghề của vẫn là nhất!"

"Mày chỉ cái dẻo mỏ!"

Người nhà họ Tô đều , Tô Nhị Hổ còn đang ăn nho dại Tô Thanh Nhiễm hái, chua chua ngọt ngọt, nó thích ăn lắm.

Tô Tuấn Trạch mắt tinh: "Nhị Hổ, con lấy nho dại ở đấy? Con núi ?"

Sắc mặt những khác cũng nghiêm trọng hẳn lên, Hoàng Thúy Thúy sợ đến mức mặt mày trắng bệch: "Nhị Hổ, con núi thật đấy chứ? Mẹ bảo con , cơ mà? Trong núi hổ đấy! Con cái đứa ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-28.html.]

Tô Thanh Nhiễm vội vàng giải thích: "Cái là em hái, Nhị Hổ lên núi."

Lần Triệu Lan Chi cuống lên: "Nhiễm Nhiễm, con lên núi ? Con mới ngã đầu, chạy lên núi ?"

"Mẹ, đừng lo, con chỉ loanh quanh chân núi thôi, sâu trong."

Tô Viễn Phong : "Mẹ, chân núi nhiều lắm, nguy hiểm gì , em gái chắc chắn mà."

" đấy , hơn nữa hôm nay vận may của con cực kỳ , xem đây là cái gì !" Tô Thanh Nhiễm lôi từ cái gùi bên cạnh nấm tuyết và con gà rừng đ.â.m ngất xỉu.

"Gà rừng!"

"Đây là cái gì?" Hoàng Thúy Thúy từng thấy nấm tuyết: "Trông giống mộc nhĩ, nhưng màu trắng?"

"Đây là nấm tuyết! Trời đất ơi, thế mà là nấm tuyết!" Tô Tuấn Trạch kiến thức rộng rãi, nhà họ Tô đôi khi thiếu lương thực dầu mỡ hoặc đồ dùng khác, phiếu, sẽ chợ đen mua, lâu dần, cũng coi như quen mặt trong đó.

Lúc đầu Tô Hoành Sơn kiên quyết đồng ý cho Tô Tuấn Trạch chợ đen mạo hiểm, ông là đại đội trưởng trong thôn, dù cũng là cán bộ, hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, thể trơ mắt con trai chuyện phạm pháp chứ?

ông cho, Tô Tuấn Trạch liền lén lút lưng ông.

Mãi cho đến một cả tỉnh gặp hạn hán, bao nhiêu hộ gia đình trong thôn Tô Gia còn lương thực, ngày nào cũng ngoài đào rau dại, đào rễ cây ăn.

Còn Tô Tuấn Trạch lôi mấy bao lương thực từ chợ đen, giúp cả nhà vượt qua giai đoạn khó khăn đó, từ đó về , Tô Hoành Sơn cũng quản chuyện chợ đen nữa, chỉ bảo cẩn thận một chút đừng để bắt.

"Nấm tuyết? Thứ đắt lắm ?"

"Có đắt hơn nữa, thì đắt hơn thịt ?" Hoàng Thúy Thúy con gà rừng béo múp míp , nuốt nước miếng.

"Đắt hơn thịt nhiều đấy!" Tô Tuấn Trạch : "Thứ ở triều là đồ Thái hậu dùng để bảo dưỡng đấy, hai mươi mấy lượng bạc chỉ mua một ít thôi!"

 

 

Loading...