"Ồ."
Tô Thanh Nhiễm chạy bếp múc một bát canh cá lóc, lướt qua mặt Mạnh Tri Hành.
Từ đầu đến cuối nhắc một lời đến chuyện mời ăn cơm.
Mạnh Tri Hành tức nghiến răng nghiến lợi.
Hết cách, cái bụng biểu tình dữ dội, chỉ đành lê bước xuống bếp. Trên bàn vẫn còn thừa một ít, đều là phần Đổng Ngạn Bân ăn hết, hơn nữa đều nguội ngắt .
ở hải đảo ăn đồ nguội chút cũng chẳng .
Mạnh Tri Hành dùng nước tráng qua bát đũa xới cho một bát cơm đầy, và vội một miếng nhét mồm.
Tôm thẻ rang dừa còn sót ba con, đoán chắc là phần để cho .
Anh cũng chẳng khách sáo, ném thẳng mồm.
Hương vị ... dù thích Tô Thanh Nhiễm đến , cũng thể dối lòng mà bảo món ngon .
Anh gắp một đũa xôi xoài, tuy nguội nhưng mùi vị vẫn tuyệt, và ba miếng là hết sạch, gắp ốc xào cay.
Lúc nãy chậu đựng ốc to quá, chỉ còn chút ít đáy, Tô Thanh Nhiễm bèn trút đĩa, ngờ vẫn một đĩa đầy, trông vẻ như là cố ý để phần .
Trong lòng Mạnh Tri Hành dễ chịu hơn đôi chút: Coi như Tô Thanh Nhiễm còn chút lương tâm.
Tô Thanh Nhiễm bón cho Thời Vân Tiêu chút canh . Thời Hựu Lâm thấy tiếng động liền bước tới: "Ăn xong ?"
"Vâng, ngủ ."
"Chị trông Vân Tiêu, em về nghỉ ngơi một chút ." Thời Hựu Lâm nãy ngủ một giấc, bây giờ tinh thần tỉnh táo hơn nhiều.
"Vâng." Tô Thanh Nhiễm mang bát xuống bếp, thấy cơm thừa canh cặn bàn đều biến mất, chút cạn lời.
Tuy nhiên cô cũng chẳng gì, lấy một quả xoài và vài quả vải thiều về phòng nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-271.html.]
"Cốc cốc..."
Tô Thanh Nhiễm vứt hạt quả gian thì thấy bên ngoài gõ cửa.
Trong lòng cô giật thót một cái. Thời Hựu Lâm cũng nhíu mày từ trong phòng , Mạnh Tri Hành và Đổng Ngạn Bân tiếng động vội vàng nấp .
"Ai đấy?"
Người ngoài cửa trả lời, chỉ gõ cửa liên hồi.
Mạnh Tri Hành nhỏ: "Đồ đạc của bọn đều dọn dẹp hết , nếu đó đòi xem thì cứ cho họ ở phòng khách."
Dù chỉ cần phòng Thời Vân Tiêu là .
Tô Thanh Nhiễm hiểu rõ mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cô gật đầu, đợi Mạnh Tri Hành và Đổng Ngạn Bân đều phòng Thời Vân Tiêu xong xuôi mới tiếp tục hỏi: "Rốt cuộc là ai ở bên ngoài?"
Bên ngoài vẫn tiếng trả lời, trong lòng Tô Thanh Nhiễm dấy lên một tia đề phòng: "Rốt cuộc là ai thế? Không là gọi đấy nhé."
Bên ngoài im lặng một lúc, đó vang lên giọng một phụ nữ: "Đồng chí Tô, sống ở tầng , lúc nãy nhà, về đều mang rau sang cho cô, cũng mang sang cho cô một ít."
Sự cảnh giác trong lòng Tô Thanh Nhiễm càng tăng lên, nhưng vẫn nhẹ nhàng mở cửa. Quả nhiên thấy cửa một phụ nữ trẻ, hăm lăm hăm sáu tuổi, ngũ quan thanh tú, ăn mặc thời thượng, tay xách một cái làn.
"Đồng chí Tô, tên Lương Thiến Thiến, nhà ở ngay tầng nhà đồng chí Tạ, chồng họ Thẩm." Cô ngó nghiêng trong nhà: "Không bảo còn một đồng chí Thời nữa ? Sao thấy nhỉ?"
"Đồng chí Lương, mời nhà , chị Hựu Lâm đang nghỉ ngơi trong phòng."
"Được, cảm ơn đồng chí Tô."
"Ai đến thế?" Thời Hựu Lâm ngơ ngác từ trong phòng , ngáp một cái: "Thanh Nhiễm, cô là ai thế?"
"À, đây là đồng chí Lương Thiến Thiến, nhà chị ở ngay tầng , đến tặng rau cho chúng ."
"Đồng chí Lương khách sáo quá." Thời Hựu Lâm cũng hùa theo cảm ơn, tự nhiên xuống bên cạnh Lương Thiến Thiến.
Tô Thanh Nhiễm bếp lấy hai quả chuối: "Đồng chí Lương, lúc nãy biếu rau cho mấy chị khác thì chị nhà, giờ rau cũng chẳng còn mấy, hai quả chuối chị cầm lấy nhé."