Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 269

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:31:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mạnh Tri Hành mặt mày khó coi về phòng . Y tá Đổng cũng chút lúng túng, thực tại bác sĩ Mạnh ý kiến lớn với đồng chí Tô như , nhưng lúc rõ ràng thể .

Thời Hựu Lâm: "Thanh Nhiễm, đừng chấp nhặt , đàn ông đàn ang mà lòng hẹp hòi, hiểu lầm em mà một câu xin cũng ."

Giọng lớn nhỏ, Mạnh Tri Hành ở trong cửa vặn thấy, sắc mặt càng thêm thối hoắc.

Thời Hựu Lâm thu dọn đồ đạc đất, đầu hỏi: "Mấy thứ xử lý thế nào? Để chị giúp em."

"Chị đây với em."

Hai bận rộn trong bếp nửa ngày trời, còn y tá Đổng thì túc trực bên cạnh Thời Vân Tiêu. Mùi thơm tươi ngon theo khe cửa bay mũi, vô thức nuốt nước miếng.

Thơm quá!

Mùi gì thế ?

Mấy bữa là Tạ Cẩm An về nấu cơm cho họ. Tạ Cẩm An tuy cũng nấu, nhưng tay nghề bình thường, còn chẳng bằng cơm nhà bếp tập thể.

Cậu và bác sĩ Mạnh thì mù tịt khoản . Mấy ngày nay ăn uống khổ sở vô cùng, cảm giác gầy trông thấy, bây giờ cuối cùng cũng nấu ăn ngon đến .

Tô Thanh Nhiễm món ốc xoài xào cay, tôm thẻ rang dừa, còn xôi xoài và canh cá lóc, trong canh còn cho thêm nước linh tuyền.

Cô múc một bát tô đầy ốc xoài xào cay, múc một muôi lớn chia cho từng nhà các thím tặng rau.

Các thím vui đến mức miệng toác đến tận mang tai. Tuy vùng biển nhiều hải sản, nhưng đa phần họ đều là từ nơi khác đến tùy quân, căn bản biển bắt hải sản, chỉ thể đợi lúc thủy triều rút nhặt nhạnh chút đỉnh. đông thịt ít, cơ bản chẳng nhặt gì.

Mấy thứ cũng coi là thịt, tuy dân làng bán cho nhà quân nhân giá rẻ hơn một chút, nhưng chung quy vẫn mất mấy hào một cân. Họ hận thể một đồng tiền bẻ đôi tiêu, dù là loại ốc đắt tiền cũng chẳng dám ăn thường xuyên, huống chi còn là món ốc xào thơm phức thế !

"Ôi chao đây là ốc xoài hả? Món xào ăn thì ngon, cơ mà tốn dầu mỡ lắm. Đồng chí Tô , các cô khách sáo quá, cho hai quả cà tím, thật chẳng đáng là bao, thế cũng ngại nhận."

" đấy, mớ rau của đáng tiền, cô khách sáo thế gì?"

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-269.html.]

" và chị Hựu Lâm mấy ngày tới đều ở đây, còn nhờ chiếu cố nhiều, nhất định nhận cho."

"Thế thì chúng khách sáo nữa nhé, đồng chí Tô."

"Đồng chí Tô chỉ hào phóng mà tay nghề còn khéo, món ốc thơm thế , chúng mãi chẳng !"

"Nói trắng tay nghề đấy."

"Các cũng xem trong cho bao nhiêu dầu mỡ, đúng là lũ đàn bà phá gia chi t.ử!"

"Liên quan gì đến cô?"

"Không ăn nho thì chê nho xanh!"

" đúng đúng, cô đúng đấy!"

"..."

Về đến nhà, lúc đến lượt Mạnh Tri Hành trông coi Thời Vân Tiêu, Tô Thanh Nhiễm bèn gọi Đổng Ngạn Bân ăn cơm. Đổng Ngạn Bân thầm mong chờ lâu, rửa tay xong là chạy biến ngay.

Nhìn mâm cơm bày biện đủ món ngon mắt, Đổng Ngạn Bân hì hì hai tiếng: "Đồng chí Tô, khách sáo nhé."

Sau đó lập tức gắp ngay món ốc xoài xào cay mà mong nhớ. Hương vị cay nồng kích thích vị giác, thịt ốc chắc nịch giòn tan, quả thực là quá ngon!

Cậu ăn quên giơ ngón tay cái lên với hai : "Tay nghề các cô đỉnh quá, thấy còn ngon hơn cả !"

Thời Hựu Lâm : "Đều là một tay Thanh Nhiễm cả đấy, chỉ phụ giúp lặt vặt thôi."

"Giỏi quá, giỏi quá." Đổng Ngạn Bân cúi đầu chỉ lo ăn.

Tô Thanh Nhiễm cũng ăn một con tôm thẻ rang dừa, thịt tôm to bản mang theo mùi thơm nồng nàn, ngọt lịm.

 

 

Loading...