Ngoài ốc mặt trăng, Tô Thanh Nhiễm còn mua hai cân tôm thẻ, hai con cá lóc... Phàm là những thứ sạp hàng , Tô Thanh Nhiễm đều mua một ít.
Dù thương cũng ăn hải sản, ít nhiều cũng thể bình phong che mắt.
Sau đó cô mua thêm một làn rau quả, hai mới xách đồ về khu nhà tập thể.
Có hàng xóm thấy, bèn lòng nhắc nhở: "Đồng chí Tô, hải sản để lâu , hỏng đấy."
Tô Thanh Nhiễm gật đầu: "Cháu ạ, hôm nay mang sang nhiều đồ quá, cháu nghĩ bụng mua nhiều chút thức ăn, lát nữa xong mang sang biếu nếm thử."
"Ái chà, đồng chí Tô khách sáo quá!"
"Nên mà thím."
"Thím ơi, bọn cháu về nhé."
"Được , về ."
Tô Thanh Nhiễm và Thời Hựu Lâm về đến nhà, mấy thò đầu từ trong nhà, bĩu môi: "Chậc, đồng chí Thời còn hôn mê bất tỉnh, thế mà cô chỉ chăm chăm nghĩ đến chuyện ăn uống, đúng là đồ vô tâm!"
"Thế thì ? Đồng chí Thời hôn mê bất tỉnh, chẳng lẽ đồng chí Tô cũng nhịn ăn luôn?"
" đấy, dù thế nào thì vẫn sống chứ lị, chăm sóc bản cho mới sức mà chăm đồng chí Thời."
"Ai mà còn tỉnh ?"
"Cái cô năng kiểu gì thế? Đồng chí Thời đắc tội gì với cô mà cô trù ẻo như ?"
"Cô đây định mối đứa cháu gái cho đồng chí Thời, ưng nên sinh hận mà." Người đảo mắt, giọng đầy vẻ khinh bỉ.
"Xời, tưởng gì, cô cũng xem cháu gái cô trông như thế nào, cứ như quả dừa !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-268.html.]
"Các ..."
Tô Thanh Nhiễm đặt đồ xuống, Mạnh Tri Hành từ trong phòng . Nhìn đống đồ cô mua, trong lòng cực kỳ khó chịu.
Giọng đè thấp xuống, mang theo vẻ vui rõ rệt: "Cô mua những thứ Vân Tiêu ăn , cô rốt cuộc gì? Hơn nữa cô mua nhiều quá đấy, lỡ gây nghi ngờ thì ?"
Mạnh Tri Hành cảm thấy đối tượng của Vân Tiêu thực sự quá ngu ngốc. Bảo cô mua thức ăn cũng mua xong, thật Vân Tiêu trúng cô ở điểm nào.
Lão Tạ cũng thế, để cô đến chăm sóc Vân Tiêu, đúng là thành sự thì ít bại sự thừa. Mới đến bao lâu bắt đầu chuyện ngu xuẩn, ở thêm vài ngày nữa, e rằng cả đơn vị đều Vân Tiêu đang dưỡng thương ở đây mất!
Tô Thanh Nhiễm cũng nhíu mày. Trước đó cô cảm thấy thái độ của vị bác sĩ Mạnh đối với kỳ lạ, nhưng rõ ràng, bây giờ cô mới thực sự cảm nhận sự ác ý .
Cô bước lên một bước: " mua nhiều đồ như là vì biếu mấy thím hàng xóm một ít. Còn chỗ hải sản là để che mắt ngoài, vì Vân Tiêu thương ăn mấy thứ ."
Bị cô ám chỉ châm chọc là hiểu nhân tình thế thái, sắc mặt Mạnh Tri Hành chút khó coi, hỏi ngược : "Thế cô định cho Vân Tiêu ăn gì?"
"Bác sĩ Mạnh mù ? Con cá lóc to lù lù thế chọc mù mắt hả!"
Mạnh Tri Hành cúi đầu , quả nhiên một con cá lóc, mặt nóng bừng, cứng họng gì.
"Bác sĩ Mạnh, cảm thấy hình như ý kiến với thì ." Tô Thanh Nhiễm lạnh lùng .
" ." Mạnh Tri Hành nhíu mày.
"Anh phân rõ trắng đen trách móc , chẳng lẽ đối xử với khác cũng như ?"
"..." Mạnh Tri Hành thừa nhận, quả thực vì một chuyện mà chút ý kiến với Tô Thanh Nhiễm, nhưng cô cũng cần nâng cao quan điểm như thế chứ?
là hẹp hòi!
Thời Hựu Lâm cũng sa sầm mặt mày: "Bác sĩ Mạnh, Thanh Nhiễm là đối tượng của Vân Tiêu, hy vọng thể tôn trọng em một chút. Em cấp của . Lần là vì tình huống đặc biệt, mà còn dám dùng giọng điệu đó chuyện với chúng , chúng sẽ bỏ qua ."