"Chị là Thời Hựu Lâm." Thời Hựu Lâm cũng nhảm, thẳng tới nhận lấy hành lý trong tay cô, đặt lên xe: "Tàu hỏa một tiếng nữa chạy, thời gian gấp, bây giờ chúng xuất phát ."
"Vâng ạ."
"Em lên xe ." Đối với Tô Thanh Nhiễm dây dưa lề mề, trong lòng Thời Hựu Lâm chút thiện cảm.
Ngồi ở ghế ô tô, Triệu Lan Chi cẩn thận sờ sờ đệm da m.ô.n.g.
Ô tô con đấy, đây là đầu tiên bà ! Chỉ là Thời Hựu Lâm phía , trong lòng bà thầm lo lắng, phái một đồng chí nữ đến, nhỡ gặp nguy hiểm bảo vệ con gái bà ?
Tô Thanh Nhiễm cô đang nghĩ gì, bèn ghé tai bà : "Mẹ yên tâm , chị là bộ đội đấy, lợi hại lắm!"
Bộ đội , thế thì Triệu Lan Chi yên tâm .
Năm tháng kính lọc lớn với quân nhân, bây giờ Triệu Lan Chi những hỏi gì nữa, mà còn vô cùng tán thán, cô gái mà là bộ đội, đúng là quá lợi hại!
Thời Hựu Lâm , cộng thêm Thời Vân Tiêu xảy chuyện, trong lòng đều dễ chịu, cho nên dọc đường cũng chuyện mấy.
Chỉ là đến ga tàu hỏa, Triệu Lan Chi và Tô Hoành Sơn dặn dò Tô Thanh Nhiễm nhiều lời, mãi đến lúc cô lên xe, Triệu Lan Chi lau nước mắt nơi khóe mắt, đầu tiên tiễn con gái xa, trong lòng bà khó chịu lắm.
Tô Hoành Sơn trêu: "Chỉ là xa thôi, bà bộ dạng , nếu nó lấy chồng, bà còn sống nổi ?"
Triệu Lan Chi "phỉ" một tiếng: "Đàn ông các ông đều là lũ vô lương tâm, con gái xa, ông thế mà !"
Tô Hoành Sơn: "......"
Có về nữa , gì mà ?
Thời Đường Phong mua cho Tô Thanh Nhiễm vé giường , cô và Thời Hựu Lâm đều là giường , Tô Thanh Nhiễm cất hành lý xuống gầm giường xong liền nghỉ ngơi, Thời Hựu Lâm đột nhiên mở miệng: "Đang lo lắng cho Vân Tiêu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-259.html.]
Tô Thanh Nhiễm gượng gạo gật đầu: "Vâng ạ."
"Chú hai chị bên nhận tin, cây nhân sâm em đưa chuyển đến đơn vị, Vân Tiêu dùng ."
Đây là Tô Thanh Nhiễm mấy hôm tin xong, liền quản ngày đêm gửi .
"Thế thì quá." Giữa lông mày Tô Thanh Nhiễm giãn vài phần, thật, đến lúc nước sôi lửa bỏng, cô ngược càng bình tĩnh hơn.
"Bên đó còn tình hình hiện tại của Vân Tiêu định , chỉ cần đợi phẫu thuật thôi."
"Vâng!" Nghe tin , Tô Thanh Nhiễm hề bất ngờ, nhân sâm của cô tưới bằng nước linh tuyền, hiệu quả hơn nhân sâm núi bình thường nhiều, chỉ cần thể định tình hình của Vân Tiêu, đợi cô đến nơi, vấn đề đều thể giải quyết dễ dàng.
"Cho nên em cũng đừng lo lắng quá, đợi chúng đến đơn vị, Vân Tiêu tỉnh ."
"Vâng ạ!"
Ký ức đến quân đội kiếp mơ hồ , nhưng tàu hỏa, ký ức của Tô Thanh Nhiễm đ.á.n.h thức, bởi vì thực sự khổ sở!
Tuy là giường mềm, nhưng cái giường đó chẳng mềm chút nào, xóc nảy thời gian dài như thế, cô cảm giác m.ô.n.g sắp xóc thành hai mảnh , cho dù cứ suốt cũng thấy duỗi , đau lưng mỏi eo.
Triệu Lan Chi Tô Thanh Nhiễm xe mấy ngày liền, nên chuẩn sẵn đồ ăn vặt cho hai đỡ buồn mồm, hoa quả sấy, thịt khô, còn cả bánh rau củ hạt dẻ, tất cả đều do bà tự tay .
Thời Hựu Lâm ăn đến mức dừng , nhoáng cái chén hết hơn một nửa.
Nhìn thấy ăn nhiều như , cô chút ngượng ngùng : "Tay nghề của thím thật đấy, em lỡ miệng ăn nhiều quá."
Tô Thanh Nhiễm từ trong túi đeo chéo lấy hai quả táo đỏ lớn: "Không , em vẫn còn táo đây, để em rửa nhé."
"Để chị cho, em cứ đây trông đồ, hạn chế lung tung." Thời Hựu Lâm đón lấy quả táo từ tay Tô Thanh Nhiễm. Cô theo là để bảo vệ Tô Thanh Nhiễm, việc gì cứ để cô là .