"Thanh niên trí thức Chương."
Chương Bình đang ghế đẩu ừng ực uống nước, thấy tiếng gọi, cô đầu .
"Đồng chí Tô, cô đến tìm thanh niên trí thức Thời ?" Chương Bình đặt cốc nước lên bàn dậy: "Vào trong chuyện."
Thấy Tô Thanh Nhiễm gần, cô mới mở miệng: "Đồng chí Tô cô nên đến sớm hơn mới , thanh niên trí thức Thời mấy ngày nay... lắm, hôm qua cả ngày cô ăn cơm, thấy cô cũng chẳng ăn bánh quy điểm tâm gì cả, chỉ uống chút nước, là sắt cơm là thép, cứ tiếp tục thế thì cơ thể cô sẽ suy sụp mất!"
"Hôm nay mấy chúng còn đang bàn mỗi góp ít lương thực nấu cho cô ăn, ngờ đồng chí Tô cô đến."
Lương thực của Thời Hựu Di đều để ở nhà họ Tô ở điểm thanh niên trí thức, lương thực của bọn họ cũng chỉ đủ ăn, thể mỗi góp một ít cho Thời Hựu Di ăn là , nếu Thời Hựu Di hào phóng, đây cho bọn họ đồ ăn ngon thì bọn họ cũng chẳng nỡ.
"Cảm ơn cô thanh niên trí thức Chương." Tô Thanh Nhiễm với cô .
"Không gì." Chương Bình chuyện với cô, ánh mắt đột nhiên liếc về phía bếp, thấy Lý Ngưng, cô hạ giọng : "Đồng chí Tô, cái cô Lý Ngưng đơn giản , mới xuống đây bao lâu chứ mà cưa đổ thanh niên trí thức Bùi , thanh niên trí thức Thời chắc chắn đối thủ của cô , cô vẫn nên khuyên nhủ cô nhiều ."
"Hơn nữa, cô xinh như thế, tội gì cứ xoay quanh thanh niên trí thức Bùi chứ?"
Tuy ai cũng thích Lý Ngưng, cảm thấy cô tính tình dịu dàng, nhưng cô cứ cảm thấy Lý Ngưng chút kỳ lạ, cứ như đang đeo mặt nạ , khiến thấu .
"Được, sẽ khuyên." Tô Thanh Nhiễm với cô xong liền đến phòng Thời Hựu Di, mở cửa thấy Thời Hựu Di thẳng đơ giường.
Mắt chằm chằm lên xà nhà, thấy tiếng động cũng phản ứng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-233.html.]
"Chị Hựu Di."
Nghe thấy tiếng Tô Thanh Nhiễm, lông mi Thời Hựu Di khẽ run lên, giọng cô khàn đặc: "Thanh... Thanh Nhiễm?"
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, mặt trời chiếu từ bên ngoài , Tô Thanh Nhiễm mới rõ quầng thâm mắt cô , rõ ràng mới một ngày gặp mà cô tự hành hạ tiều tụy thế .
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm cũng khó chịu cho cô , rầu rĩ : "Chị Hựu Di, , sang nhà em ăn cơm."
"Thanh Nhiễm, chị đói..." Thời Hựu Di theo bản năng từ chối, hai ngày nay cô chẳng ăn gì, trong dày cồn cào khó chịu, nhưng cô chẳng khẩu vị gì.
Tô Thanh Nhiễm cau mày, hiểu trong lòng dâng lên một cơn giận: "Chị vì một đàn ông mà đòi sống đòi c.h.ế.t thế ? Thế lúc vị hôn phu của em lúc em ngã ngất , trong lòng còn ôm phụ nữ khác an ủi, em mà giống chị thế , ngã c.h.ế.t thì cũng tức c.h.ế.t !"
"Thanh Nhiễm..." Thời Hựu Di sững , lập tức khổ: "Thanh Nhiễm em hiểu lầm , chị đòi sống đòi c.h.ế.t, chị chỉ là khẩu vị..."
Sợ Tô Thanh Nhiễm tin, cô nữa: "Thật đấy! Chị thể vì một đàn ông mà c.h.ế.t chứ? Chị... chị chỉ đang nghĩ một chuyện thôi."
Nghe Thời Hựu Di , Tô Thanh Nhiễm cũng thở phào nhẹ nhõm, là , cô xuống mép giường, lấy một viên kẹo sữa: "Ăn viên kẹo , kẻo lát nữa đường ngất xỉu."
"Chị thực sự đói."
"Em mặc kệ chị đói , dù hôm nay chị cũng ! Nếu để em chị vì một đàn ông mà tuyệt thực, em sẽ mách Thời Vân Tiêu, bảo dạy dỗ chị một trận trò!!"
Nhìn bộ dạng sinh động của cô, Thời Hựu Di nhất thời chút ghen tị.