Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:30:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Không chỉ bà, mấy Tô Thanh Thục cũng giục cô về.

Thấy , cô dặn dò cách vài câu về phòng.

Lúc , Thời Vân Tiêu ngủ , Tô Thanh Nhiễm cứ thế lẳng lặng bên cạnh sách.

Mãi đến lúc ăn cơm, Tô Thanh Nhiễm mới gọi dậy: "Ăn cơm , ăn xong ngủ bù tiếp."

Ánh mắt Thời Vân Tiêu mềm xuống, đuôi mắt sắc bén tràn ngập tình ý.

Tô Thanh Nhiễm thích thú hôn một cái, thực đây cô cũng háo sắc thế !

Xem ai thể kìm lòng một khuôn mặt trai, là do hưởng thụ thôi.

Thực nghĩ kỹ thì đều dấu vết cả, kiếp nếu thấy Lục Cảnh Hiên trai thì cô cũng chẳng ngu ngốc nhảy cái hố lửa nhà họ Lục.

"Đi thôi, hôm nay chị Hựu Di cũng ở đây."

Thời Vân Tiêu gật đầu, theo ngoài.

Thời Hựu Di tuy vẫn luôn ăn cơm ở nhà họ Tô, nhưng ngày Tết trọng đại thế vốn dĩ cô định đến, nhưng Tô Viễn Phong đến điểm thanh niên trí thức gọi cô sang, cô thấy em trai cũng đến, lập tức từ chối nữa.

Tung tăng chạy theo sang luôn.

Tô Thanh Nhiễm và Thời Vân Tiêu từ trong phòng , Thời Hựu Di lao tới: "Em trai! Em đến bảo chị một tiếng? Nếu cho chị thì chị cũng chẳng em đến !"

"Lúc vội quá, em cũng chỉ liên lạc với cha một tiếng."

"Nào, ăn cơm thôi!" Triệu Lan Chi cất giọng gọi to: "Tiểu Thời, rửa tay ăn cơm!"

"Vâng ạ." Thời Vân Tiêu đáp một tiếng, giục Thời Hựu Di cũng rửa tay.

Thời Hựu Di bám lấy Tô Thanh Nhiễm: "Chị rửa , em rửa , chị chuyện với Thanh Nhiễm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-227.html.]

Tuy là buổi trưa nhưng vì Thời Vân Tiêu ở đây, Triệu Lan Chi và Tô Thanh Nhiễm cũng ít món, món khiến chảy nước miếng nhất là hai chậu viên chiên.

Thời Hựu Di nuốt nước miếng: "Thím ơi, hai chậu viên chiên khác thế ạ?"

"Cái chậu màu vàng kim là viên thịt lợn, màu vàng nhạt là chả cá viên, cháu nếm thử xem thích ăn cái nào?"

Tô Thanh Nhiễm cầm đũa gắp cho cô mỗi loại một cái.

Bên cạnh, Thời Vân Tiêu cô chằm chằm đầy mong chờ, kết quả thấy Tô Thanh Nhiễm đặt đũa xuống mà chẳng thèm liếc lấy một cái, khỏi chút thất vọng.

Tô Thanh Nhiễm cầm thìa lên: "Cái là canh chả cá, ngọt lắm, chị Hựu Di nếm thử xem."

"Ưm, ngon quá! Chả cá viên mềm tươi, cái cũng ngon quá mất!"

Thời Hựu Di nếm thử canh chả cá, ăn miệng cô càng kinh ngạc hơn: "Oa, món canh ngon cái ngọt nước!"

Nhìn cảnh , trong lòng Triệu Lan Chi vui tả xiết, tuổi chỉ thích náo nhiệt: "Tiểu Thời, Hựu Di, hai đứa mau ăn , ăn nhiều ."

...

Sau bữa cơm.

Thời Hựu Di em trai cô đuổi , Thời Vân Tiêu hiếm khi tìm chút thanh tịnh, giường Tô Thanh Nhiễm ôm cô, ngủ một mạch đến ba giờ chiều.

Sau khi tỉnh dậy cũng phiền Tô Thanh Nhiễm, chỉ hôn lên ch.óp mũi cô, đó chào hỏi Triệu Lan Chi một tiếng rời .

Bốn giờ chiều, tiếng pháo nổ lục tục vang lên, Tô Thanh Nhiễm đ.á.n.h thức.

Sờ chỗ bên cạnh lạnh tanh, cô một thoáng mơ hồ, tưởng rằng chuyện hôn hít sờ soạng Thời Vân Tiêu hôm nay là đang mơ.

Sau khi hồn, cô đập một cái mép giường, nhăn mũi: "Xem vẫn phạt nhẹ quá, nhất định dạy dỗ một trận trò!" Sau đó lật ngủ tiếp.

Mùa đông trời tối sớm, bữa cơm tất niên nhà Tô Thanh Nhiễm xưa nay ăn khá muộn, bọn họ còn đang ăn cơm thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào. Tô Thanh Thục mở cửa mặt vẫn còn đang , tưởng là đứa trẻ nhà nào đến xin kẹo, ai ngờ cửa mở là hai khuôn mặt nhăn nheo như hoa cúc.

 

 

Loading...