Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 223

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:30:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đi đến đầu ngõ, Tô Miểu cũng đang dắt xe đạp tới.

mặc một chiếc áo bông hoa mới tinh, đeo cái túi vải màu xanh quân đội, tóc buộc dây đỏ, khuôn mặt tròn trịa, đáng yêu.

"Nhiễm Nhiễm!"

Giọng trong trẻo, mềm mại mà ngấy, thảo nào phát thanh viên trong thôn.

Tô Thanh Nhiễm chạy bước nhỏ về phía cô : "A Miểu, mua xe đạp lúc nào thế? Trông đấy chứ."

Tô Miểu vỗ vỗ tay lái: "Không của tớ , đây là xe của họ tớ, hôm nay tớ cửa hàng cung tiêu nên đặc biệt cho tớ mượn, còn nhờ tớ mua đồ về hộ nữa cơ."

"......"

Đợi đến khi các cô xách túi lớn túi bé từ trấn về, thì tin Tôn Lê Hoa tức đến ngất xỉu. Không quá hai ngày, Tô Tri Thu đến mời Tô Thanh Nhiễm ăn cỗ cưới.

Tô Thanh Nhiễm cùng cô đến nhà Tiền Văn Vũ, mới phát hiện nhà vắng tanh vắng ngắt, dáng vẻ gì là sắp cỗ, chỉ cắt đơn giản hai chữ song hỷ màu đỏ dán lên cửa sổ.

Cô ngạc nhiên Tô Tri Thu: "Chuyện ... khách khứa còn đến ?"

Tô Tri Thu lắc đầu: "Tớ bàn với Tiền Văn Vũ , đều định to, mời bạn đến, tớ mời bạn tớ đến, hai bên ăn bữa cơm đơn giản là ."

"Tớ chỉ mỗi là bạn, bên Tiền Văn Vũ cũng chỉ hai ..."

"Ồ..." Tô Thanh Nhiễm theo Tô Tri Thu nhà họ Tiền. Nhà họ là nhà vách đất, bên lợp cỏ tranh, đúng là nghèo thật, nhưng trong sân quét tước sạch sẽ, mùi gì khó ngửi.

"Chị dâu cả! Chị về !" Một cô bé mặc chiếc áo bông cũ nát bưng chậu từ trong nhà , cô bé tết hai b.í.m tóc, tủm tỉm, quan hệ với Tô Tri Thu khá .

"Tiểu Chi, em bưng chậu đây? Bên ngoài tuyết, cẩn thận kẻo ngã." Tô Tri Thu vội chạy đỡ lấy cái chậu, nước ấm bên trong giữa ngày đông rét cắt da cắt thịt vẫn bốc nghi ngút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-223.html.]

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiền Chi lộ nụ ngượng ngùng: "Mẹ tỉnh , em rửa mặt cho . Chị dâu cả, đây là bạn chị ạ?"

" , em thể gọi là chị."

"Em chào chị, chị xinh thật đấy! Còn hơn cả các chị trong đoàn văn công nữa!" Tính cách Tiền Chi khá hoạt bát, đáng yêu, Tô Thanh Nhiễm móc trong túi một nắm kẹo hoa quả: "Này, ăn cho ngọt miệng."

Tiền Chi Tô Tri Thu, thấy chị gật đầu mới híp mắt nhận lấy: "Em cảm ơn chị! Chị ơi, để em rót nước cho chị uống nhé!"

"Ngoan quá."

"Con bé hiểu chuyện thật đấy, em trai Tiền Văn Vũ ? Sao thấy nó ?" Nhìn Tiền Chi nhà, Tô Thanh Nhiễm hạ giọng hỏi.

"Tiểu Khôn cũng ngoan lắm, giờ chắc đang sách trong nhà. Mẹ chồng tớ hiền lắm, bà tuy sức khỏe nhưng việc trong nhà gì là bà hết. Tính thì còn thoải mái hơn hồi ở nhà họ Tô nhiều. Thanh Nhiễm, cuộc sống như bây giờ mới là thứ tớ mong , tớ chẳng hối hận chút nào."

Trong mắt Tô Tri Thu ánh lên niềm hạnh phúc và sự mong chờ tương lai.

Trong mắt Tô Thanh Nhiễm, cô như biến thành một khác, còn u ám chán chường nữa.

, lấy phong bao đỏ trong túi : "Tri Thu, chúc tân hôn vui vẻ."

"Không, tớ nhận ." Tô Tri Thu đẩy : "Chỉ là ăn bữa cơm thường thôi, tớ cỗ , đưa phong bao gì? Mau cất ."

"Cầm lấy , coi như là lời chúc phúc tân hôn tớ dành cho ."

Nghe , Tô Tri Thu mới nhận, đây là cái phong bao đầu tiên cô nhận khi kết hôn đấy.

"Phải , nhà giải quyết xong xuôi cả chứ?" Tô Thanh Nhiễm chút chắc chắn.

Tô Tri Thu mang theo vẻ chế giễu: "Bọn họ thể dễ dàng buông tha cho tớ thế ? Hôm ngày tớ thú thật, bọn họ kéo đến nhà Tiền Văn Vũ, còn báo công an, là Tiền Văn Vũ bắt cóc tớ, đòi công an bắt Tiền Văn Vũ tù!"

 

 

Loading...