Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:28:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chiều hôm , Thời Vân Tiêu phong trần mệt mỏi tới nhà Tô Thanh Nhiễm.

"Nhiễm Nhiễm, mau đây, Tiểu Thời đến !"

Tô Thanh Nhiễm lúc đang cuộn trong chăn sách ăn đồ ăn vặt, chợt thấy tiếng, còn ngẩn một chút.

Ngay đó cô thong thả mặc quần áo khỏi cửa, khỏi phòng, liền thấy ở cửa càm ràm Thời Vân Tiêu: "Ngồi xe lâu như thế, thì nên về nghỉ ngơi sớm chút, còn chạy mua mấy thứ gì, nào đến cũng xách đồ, tốn tiền lắm, đừng xách nữa..."

Trên khuôn mặt tuấn tú của Thời Vân Tiêu lộ một nụ , giọng điệu ôn hòa: "Thím Triệu, đây đều là t.h.u.ố.c bổ cháu mua cho thím và chú..."

Triệu Lan Chi , ngoài miệng khen ngợi dứt.

vợ con rể, càng càng ưng ý.

Tô Thanh Nhiễm ngoài thấy , Thời Vân Tiêu hôm nay khác hẳn ngày thường, hôm nay mặc một chiếc áo khoác da dáng ngắn màu đen, quần quân đội, giày quân đội màu đen, phác họa đôi chân dài rắn chắc, trông tinh gọn gàng.

Duy chỉ khi về phía Tô Thanh Nhiễm, đôi mắt vốn luôn phủ một tầng sương mỏng , lúc chứa đầy những tia nắng vụn vặt rơi qua tán cây, điểm sáng khẽ lay động trong con ngươi, ánh mắt rơi cô.

Cứ cô như , dường như lũ trẻ vây quanh, sự ồn ào náo nhiệt, thậm chí cây cỏ lay động trong sân, lá rụng bay bay, đều trở thành phông nền mờ ảo.

Giữa cả đất trời, chỉ cô là điểm rơi duy nhất.

Triệu Lan Chi hai một cái, : "Đường xá xa xôi, ăn uống , để thím nấu cho bát mì thịt băm."

Nói xong, bà về phía Tô Thanh Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, con ở chuyện với Tiểu Thời."

Triệu Lan Chi bếp, nhà họ Tô khác thấy động tĩnh bên ngoài cũng đều rúc trong phòng , nhưng tai thì đều dựng lên.

Tô Thanh Nhiễm hiếm khi cảm thấy một sự mất tự nhiên.

Cô dắt Thời Vân Tiêu xuống ghế đẩu, lấy đồ ăn vặt trong nhà : "Anh ăn tạm chút lót , lát nữa mì xong ngay thôi."

Thời Vân Tiêu lên tiếng, mắt vẫn chằm chằm cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-197.html.]

"Em đút cho ."

Tô Thanh Nhiễm ngước mắt , trong con ngươi lướt qua một tia kinh ngạc chân thực.

sự kinh ngạc đó chỉ thoáng qua, đuôi lông mày liền khẽ rũ xuống, khóe miệng cũng bĩu độ cong mềm mại, liền cầm một hạt dẻ bóc vỏ đưa tới bên miệng .

"Thời Vân Tiêu... há miệng...—"

Âm cuối kéo dài, nhẹ nhàng bay trong gió, cố ý nũng, ngược mang theo vài phần trêu chọc, giống như chuyện đều trong lòng bàn tay cô, ngay cả ánh mắt cũng dính c.h.ặ.t mặt , sáng lấp lánh.

Thời Vân Tiêu trong khoảnh khắc thấy câu , hô hấp gần như ngưng trệ.

Mọi thứ xung quanh dường như lúc trở nên tĩnh lặng, thấy âm thanh nào khác.

Chỉ câu "há miệng" , bọc lấy thở ôn mềm của cô, lượn lờ bên tai .

Thời Vân Tiêu xưa nay vốn là dáng vẻ thanh lãnh xa cách, đáy mắt như phủ lớp sương mỏng, quanh toát sự xa cách, lúc bàn tay buông thõng bên cuộn , đốt ngón tay trắng bệch.

Anh vốn là xem Tô Thanh Nhiễm lộ vẻ e thẹn, ngờ cuối cùng là bản bại trận.

Anh mở miệng, chỉ Tô Thanh Nhiễm, há miệng ngậm hạt dẻ trong.

Sau đó chậm rãi cúi đầu, ôm hờ cô lòng.

Lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên đầu cô, yết hầu chuyển động một cái, giọng trút vẻ thanh lãnh thường ngày, thêm chút khàn khàn khó phát hiện: "Nhớ em..."

Dù bình tĩnh như Tô Thanh Nhiễm, lúc cô cũng khỏi đỏ mặt tía tai, vì cái gì khác, chỉ là cửa phòng cả hai cô thể đừng lúc mở lúc đóng , cô mắt mù...

Ôm một lúc, Tô Thanh Nhiễm liền đẩy .

Cảm nhận sự mềm mại trong lòng biến mất, ánh sáng nơi đáy mắt Thời Vân Tiêu cũng dần tan .

 

 

Loading...