Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 196

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:28:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vốn dĩ là thế mà, thật lòng thôi, lão Lý ông ?"

Lý Quốc Lâm gật đầu: "Vẫn nên để bọn trẻ tự quyết định thì hơn."

"Hừ!" Thời Đường Phong hối hận trong lòng, sớm hai sẽ hát ngược với , ông cho Triệu Thục Nhã chuyện con trai đối tượng.

Ông lúc đó nghĩ Triệu Thục Nhã dù cũng là ruột của con trai, mới phát lòng từ bi cho họ cùng, kết quả ngờ hai ngáng chân ông ...

con trai ông ưu tú như , thể kết hôn với nó?

Nghĩ thế, ông về phía Tô Thanh Nhiễm: "Cô ?"

Tô Thanh Nhiễm: ...

Đây là cuối cùng cũng nhớ tới cô ?

"Chúng cháu tạm thời vẫn kết hôn sớm như ." Tô Thanh Nhiễm thật: "Chuyện cháu và Vân Tiêu cũng bàn bạc, chúng cháu thống nhất ."

Cô mới mười tám, vội.

"Thế hai đứa bàn bạc bao giờ kết hôn?" Thời Đường Phong chút vui hỏi.

Tô Thanh Nhiễm đương nhiên sẽ theo quân, như họ chắc chắn sẽ tưởng là cô chịu khổ, chỉ hưởng phúc.

Mặc dù cô nhất thiết lấy lòng bề của Thời Vân Tiêu, nhưng cũng thể để điều tiếng.

"Qua mấy năm nữa ạ, cháu còn ở bên cạnh cha tận hiếu thêm mấy năm."

Thực cô cũng khá thích bên quân đội, tuy môi trường khổ một chút, nhưng bên đó nhiều hải sản và trái cây, đều là những thứ Giang Thành thấy .

Nếu thể đưa gian trồng trọt, đến Hoài Thành hoặc Giang Thành bán, chắc chắn thể kiếm một món hời!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-196.html.]

"Mấy năm?"

"Năm năm ạ..." Tô Thanh Nhiễm chút chắc chắn mở miệng.

Thời Đường Phong tối sầm mặt mũi, con trai ông bây giờ hai mươi mốt , thêm năm năm nữa, là hai mươi sáu, tròn là ba mươi tuổi, thế bao giờ ông mới bế cháu đích tôn?

"Không , thế thì muộn quá! Đâu ai yêu đương lâu như thế? Muộn nhất hai năm, trong vòng hai năm hai đứa kết hôn cho !" Thời Đường Phong một hồi cái tính khí xa nổi lên.

Sắc mặt Triệu Lan Chi và Tô Hoành Sơn lắm, bọn họ tuy lo lắng Nhiễm Nhiễm đắc tội vị cha chồng tương lai quyền cao chức trọng , nhưng giọng điệu lệnh như của ông , cũng quá tôn trọng Nhiễm Nhiễm !

Hơn nữa kết hôn vốn dĩ là hai bên gia đình thương lượng, một ông trực tiếp quyết định, cần những nhà đẻ như họ gì?

Tô Hoành Sơn chút cứng rắn mở miệng: "Đồng chí Thời, Nhiễm Nhiễm nhà bao giờ kết hôn thì kết hôn, nó đều ý kiến, thấy chuyện vẫn nên để bọn trẻ tự chủ thì hơn."

Lâm Hữu Cần chút hổ, vội vàng đỡ cho ông : "Ây da, lão Thời nhà tính tình cứ thế đấy, kết hôn mà, chắc chắn vẫn để bọn trẻ tự thương lượng, chỉ là thời gian chúng nên , con cái mãi kết hôn, chúng cha cũng sốt ruột."

Dưới sự giải thích nhẹ nhàng nhỏ nhẹ của bà , trong lòng Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi ngược dễ chịu hơn một chút.

Thực họ cũng thấy con gái qua năm năm nữa mới kết hôn là quá muộn, yêu đương tầm một hai năm là .

Triệu Thục Nhã gì, Lý Quốc Lâm ngược : " thấy là, chuyện cứ đợi Vân Tiêu về , thằng nhóc đó tính tình bướng bỉnh, chọc giận nó, đến lúc đó khó coi."

Thời Đường Phong "Hừ" một tiếng, với cái thái độ đó của con trai ông , còn cô gái gì là nấy, gì mà thương lượng?

Cuối cùng sự việc cứ quyết định như thế, đợi Thời Vân Tiêu về cùng thương lượng.

Ăn cơm xong, bốn Thời Đường Phong xe nhà khách.

...

 

 

Loading...