Sau khi bà cụ Tô , vẫn ăn uống bình thường, chỉ là Tô Mạn Đồng chút lơ đễnh.
Ăn cơm xong vây quanh bàn tán gẫu một lúc, đó lượt về.
Tô Mạn Đồng dẫn Trịnh Bích Linh và Trịnh Bích Hà cùng đến nhà cũ, chẳng bao lâu tức tối .
Triệu Lan Chi nhíu mày hỏi giọng vui: "Lại giở trò gì nữa thế?"
Trịnh Bích Hà "Hừ" một tiếng, lên tiếng.
"Bọn họ ngóng từ chuyện em và chị em xem mắt đều là tỉnh, cũng nằng nặc đòi em giới thiệu cho chị họ một đối tượng tỉnh!"
"Em và chị em đều là do cô em giới thiệu đấy chứ, bà ngoại cứ mặt dày bảo cô em cũng giới thiệu cho chị họ một ! là tức c.h.ế.t em ! Bà tưởng đối tượng tỉnh đều là rau cải trắng chắc?"
"Mợ tư, mợ mợ cả còn gì ? Bà bảo chị họ lớn tuổi hơn em và chị em, chị còn kết hôn, em gái bên kết hôn là lắm? Ý là gì thế ạ? Chẳng lẽ bọn em kết hôn còn bắt buộc đợi chị gả mới ? Hay là bảo bọn em nhường đối tượng của bọn em cho bà chị họ cả đó?"
Tô Thanh Nhiễm cảm thấy bác gái cả e là ý đó thật, bọn họ căn bản chẳng quan tâm khác nghĩ gì, chỉ cần lợi là .
"Bọn họ ngóng từ ? Ngay cả bọn chị cũng mới ."
Tô Mạn Đồng bất lực: "Bà chắc chắn là đến chỗ nhà em ngóng , nhưng em căn bản bọn họ từng tới, đúng là..."
Trịnh Bích Hà bĩu môi: "Còn bắt cô em giới thiệu đối tượng cho chị họ cả, quả thực là..."
Cô bọn họ hổ, nhưng lời khó quá, nghĩ nghĩ nuốt xuống.
" em đồng ý, dù em cũng chủ cho bà chị chồng em. Bọn họ nhờ giới thiệu đối tượng, thì tự mà tìm chị , dù em cũng !"
"Bọn họ tốn bao công sức chuyên môn gọi các em sang, đó dễ dàng thả các em như á?" Tô Thanh Nhiễm cảm thấy đúng lắm: "Cô út, vẫn nên để ý chút."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-190.html.]
Tô Mạn Đồng để bụng: "Không , cô cả nhà cô dễ chọc , yên tâm ."
"Anh, chị dâu, bọn em về nhà đây, hôm nào chị đến nhà em chơi nhé."
Sau khi ba con Tô Mạn Đồng , nhà họ Tô khôi phục sự yên tĩnh.
...
Thời tiết ngày càng lạnh, dạo cả nhà họ Tô đều lên núi nhặt củi.
Không chỉ nhà họ Tô, những nhà khác trong thôn Tô Gia cũng đều xuất động.
Vì thế nhất thời lên núi thật sự ít, mấy thanh niên to gan còn lập đội cùng chạy núi sâu, xem bắt mấy con thú hoang , mang về nhà ướp muối để dành tết ăn cũng .
Tô Thanh Nhiễm theo nhặt nấm, hái mấy cây, cô liền thấy núi cách đó xa truyền đến một trận động tĩnh lớn.
"Hỏng , là xảy chuyện gì chứ?" Triệu Lan Chi thấy lo lắng, đó thằng hai xảy chuyện, bây giờ thằng cả với ông già sẽ xảy chuyện nữa chứ?
"Chúng qua đó xem ." Tô Thanh Nhiễm kéo Triệu Lan Chi về phía đó.
Đi qua một đoạn đường núi lầy lội, Tô Thanh Nhiễm liền thấy tiếng động càng ngày càng lớn, bên cũng tụ tập ít đồng chí nữ nhặt củi.
Triệu Lan Chi vội vàng hỏi: "Làm thế? Tiếng gì ?"
"Các bà còn ? Viễn Phong nhà bà bắt heo rừng !"
"Hả?" Triệu Lan Chi ngơ ngác, thằng cả nhà bà lợi hại thế từ bao giờ ?
"Cũng chỉ Viễn Phong nhà bà, còn mấy thanh niên cùng bắt , con heo đó béo lắm! Bây giờ thôn trưởng bọn họ đang nghĩ cách vận chuyển con heo rừng đó xuống núi, trong thôn bắt heo rừng cũng là chuyện mấy năm , ngờ năm nay bắt một con to thế , chỉ mỗi nhà chia bao nhiêu thịt."