Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:28:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm nay là Triệu Lan Chi bếp, chị dâu cả, chị dâu hai và chị ba ba trợ thủ.

Nhiều đến thế , trong nhà bây giờ náo nhiệt vô cùng.

Ngoài hầm gà, Triệu Lan Chi còn bảo Tô Viễn Phong sáng sớm tinh mơ sạp thịt mua hai cân thịt và ít xương sườn về, phiếu thịt phần lớn là Tô Tuấn Trạch bỏ , còn mỗi nhà góp một ít.

Tô Thanh Nhiễm hiếm khi gặp nhà đẻ chị dâu cả, mặc dù mời cả nhà họ Lưu, nhưng mỗi nhà họ cũng chỉ cử một tới.

Bây giờ lương thực quý giá, đến nhà khác khách cử một , nhiều quá bảo nhà điều.

Nhà bà ngoại thì đến ba , ông ngoại bà ngoại và cả, họ nhiều năm tới , tới là bao giờ, mượn cơ hội đón họ cùng tới.

Tô Thanh Nhiễm còn gọi Tô Tri Thu qua ăn cơm, lúc hai thương cô cũng đưa mấy quả trứng gà tới, nhưng Tô Tri Thu chịu đến, cô cũng tùy cô .

Chẳng mấy chốc, cơm nước lên bàn.

Tô Hoành Sơn gọi chỗ.

"Cậu cả, uống nhiều chút nhé, đây là rượu cha cháu trân quý lâu, bình thường bọn cháu đều đụng !"

Tô Tuấn Trạch đương nhiên là rượu Tô Thanh Nhiễm dùng nhân sâm ngâm, bình thường Tô Hoành Sơn thỉnh thoảng uống một chén nhỏ, bọn họ chỉ nước thèm thuồng.

"Chà, rượu nhân sâm, đồ đấy!"

"Ông ngoại cũng uống chút , rượu bổ thể lắm."

"..."

"Có rượu nhân sâm thế , chúng mày cũng mang đến hiếu kính tao với cha mày, đúng là con cháu bất hiếu! Nuôi chúng mày thà nuôi cái dùi đục còn hơn!"

Mọi đang ăn cơm, đột nhiên một giọng cay nghiệt từ ngoài cửa truyền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-189.html.]

Tô Thanh Nhiễm ngẩng đầu lên, đây là bà nội hờ của cô ?

Từ cô đuổi ngoài bọn họ từng tới nữa, tới ?

dứt lời, cả nhà họ Tô đều im bặt, đều là họ hàng, cũng ít nhiều chút chuyện, cho nên họ đều lên tiếng.

Sắc mặt Tô Hoành Sơn và Triệu Lan Chi âm trầm dọa .

Tô Hoành Sơn vẻ mặt vui: "Bà đến gì? Nhà chúng cắt đứt quan hệ , ăn gì uống gì liên quan gì đến bà?"

"Cái thằng bất hiếu ! Đẻ mày thà nuôi con ch.ó còn hơn!" Bà cụ Tô tức nhẹ, chỉ Tô Hoành Sơn mắng: "Lúc đẻ đáng lẽ bóp c.h.ế.t mày , bây giờ tao nhiều tuổi còn chịu sự tức giận của chúng mày!"

Trong lòng Tô Hoành Sơn chẳng chút d.a.o động nào, những lời bao năm nay ông bao nhiêu , sớm đến phát ngán: "Rốt cuộc bà gì?"

"Tao đến tìm con gái út của tao! Mạn Đồng , mày bao nhiêu lâu cũng về nhà? Bây giờ về đến nhà chúng nó, mày đây là nhận nữa ?"

Sắc mặt Tô Mạn Đồng cũng lắm, nếu ngại chữ hiếu, cô thực sự qua với cả bọn họ, tiếc là cô như Tô Hoành Sơn.

"Mẹ, con ăn cơm ở nhà xong, tự nhiên sẽ về thăm , bây giờ gì?"

." Bà cụ Tô Tô Mạn Đồng lát nữa sẽ về, trái tim lập tức thả lỏng, khuôn mặt đầy nếp nhăn của bà cũng nổi lên một nụ : "Thế thì thế thì ."

Ánh mắt bà quét qua mâm cơm bàn, đang định mở miệng chuyện.

Triệu Lan Chi liền trợn trắng mắt: "Không cơm thừa !"

Bà cụ Tô nghẹn một cục tức ở cổ họng, lên xuống xong, run rẩy bỏ .

"Bà đến chỉ để gọi cô út về nhà?" Tô Thanh Nhiễm cảm thấy kỳ lạ.

Trịnh Bích Hà bĩu môi: "Nhà bọn họ đúng là phiền c.h.ế.t ! Lần nào cũng vẻ với em, em phi!"

 

 

Loading...