"Đó là tin đồn nhảm!
hỏi rõ từ lâu , còn hỏi mấy nhà liền, đều bảo là đối tượng của con gái nhà họ Tô vì cứu một nữ thanh niên trí thức khác mà cứu con bé, con bé suýt nữa ngã c.h.ế.t!
Là một quân nhân ngang qua cứu con bé xuống núi, lúc xuống quần áo hai vẫn chỉnh tề, thành sờ soạng hết ?"
"Đó là quân nhân đấy!"
"Người cứu là trách nhiệm, các những lời như thế, đúng là điều!"
"Quân nhân thì ? Quân nhân cũng là đàn ông!"
"Tóm dù thế nào, nó đụng chạm thể là sự thật, con trai, con chấp nhận vợ tương lai đàn ông khác đụng chạm ?"
Hứa Trạch Vũ nhíu mày, gì.
"Các ... các đúng là cổ hủ! Theo lời các , thế con gái nhà ai gặp t.a.i n.ạ.n đều lấy chồng nữa chắc?"
"Lão Hứa, ông nghĩ thế nào?" Từ Quế Vân thật ngờ họ cố chấp như thế, ngay cả Hứa Trạch Vũ cũng , bà đúng là mù mắt: "Bây giờ là xã hội mới , nhà ông bà tư tưởng đó?"
"Quế Vân, cũng thể thế , nếu con gái nhà họ Tô xem mắt với thằng con nhà bà, bà đồng ý ?"
Cha Hứa gì, Hứa chống nạnh hỏi bà .
"Có gì mà đồng ý? Thằng Văn Quân nhà mà lấy cô vợ thế , mơ cũng tỉnh!"
"Xì, đấy là thằng Văn Quân nhà bà xem mắt xong xuôi bà mới thế, chứ xem mắt thì chẳng cũng cùng một ý nghĩ với ?"
"Bà!" Từ Quế Vân cứng họng: "Được, thế thì chuyện dừng ở đây, bên nhà họ Tô sẽ !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-169.html.]
"Thím Quế Vân, con..." Hứa Trạch Vũ do dự mở miệng, nhỡ chuyện là do trong thôn đồn bậy thì ?
"Thôi, đừng gọi là thím, chuyện cưới xin nhà các đừng tìm đến , coi như sợ nhà các !"
Từ Quế Vân đùng đùng bỏ , để đám Hứa nguyên tại chỗ, Hứa còn trợn mắt: " là loại gì cũng dám giới thiệu cho nhà , còn lâu mới tìm bà, cứ như chúng báu lắm , gì !"
"Được , bà bớt vài câu ." Cha Hứa sa sầm mặt lên tiếng.
"Mẹ, cái gì thế, chuyện còn hỏi rõ ràng, hỏng bét , bảo con thế nào?"
Hứa Trạch Vũ chút bất mãn, thực sự khá thích Tô Thanh Nhiễm, nếu cũng chẳng nhờ hỏi thăm gia cảnh cô nhờ thím Quế Vân sang mối.
Chỉ đó với chuyện Tô Thanh Nhiễm gặp tai nạn?
"Còn gì mà hỏi, thím Quế Vân của con nãy chẳng ? Nó là quân nhân bế xuống núi, chính là đàn ông đụng chạm thể!
"Chẳng lẽ con đội nón xanh lên đầu?"
"Con... thím Quế Vân chẳng bảo lúc bế xuống quần áo vẫn còn nguyên , thế thì chắc..."
"Họ gì thì là thế đấy ? Nhà họ Tô vì danh tiếng con gái, chắc chắn sẽ với bên ngoài như thế, thực , chẳng đằng nào mà !"
"Trạch Vũ , cái mã như con, thiếu gì con gái mà tìm, con cứ sống c.h.ế.t đòi lấy con bé Tô Thanh Nhiễm đó ?
Tóm chẳng thấy nó ở chỗ nào, hơn nữa con nó ? Từ bé đến lớn nó bao giờ xuống ruộng! Cái ngữ mà cưới về nhà, chẳng lẽ hầu nó?
"Mẹ, em gái cũng xuống ruộng ? Thanh Nhiễm xuống ruộng chứng tỏ nhà thương cô , thế chẳng chuyện ?"
"Đó là em gái con! So với khác ?" Mẹ Hứa trừng mắt: "Nó mà cưới về xuống ruộng, một con hai suất, con xót con thì còn xót đây, tóm con bé Tô Thanh Nhiễm , con tìm đứa khác ."