Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:27:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng Thúy Thúy xong, trong lòng ngũ vị tạp trần, đối xử với cha chồng như thế, ngờ đến cuối cùng cha chồng bảo vệ cô .

đúng là mỡ heo mờ tâm trí, sai quá sai !

"Ông thông gia, ông...—"

Hoàng Thúy Thúy cho ông cơ hội dạy đời cha chồng, tiếp: "Ông nhận tiền đó, tức là bán con cho nhà họ Tô , bây giờ họ mới là cha con, ông bà về , đừng bao giờ đến ăn chực nữa."

Lời chút khách khí, thậm chí thể coi là sỉ nhục .

Cuối cùng cha Hoàng vung tay áo, sa sầm mặt bỏ , Hoàng vội vàng chạy theo, chỉ điều lúc còn cầm theo cả cái làn rau xanh nữa.

"Đã nhận cha , thì rau mày cũng đừng ăn nữa."

Nghe , Hoàng Thúy Thúy thấy bi ai trong lòng.

Nói thì thế, nhưng cha Hoàng Hoàng tin lời Hoàng Thúy Thúy là thật, đứa con gái lo cho nhà đẻ thế nào họ rõ, thể chỉ vì tí chuyện mà cắt đứt quan hệ, chắc chắn là trong lòng oán khí,

Cứ kệ nó một thời gian, mấy hôm nữa nó sẽ tự tót về mang theo bao lớn bao nhỏ để tạ tội với họ thôi.

Đến lúc đó sẽ trút giận một thể!

Triệu Lan Chi ngẩng đầu bóng lưng cha Hoàng Hoàng, sang Hoàng Thúy Thúy: "Cô nghĩ kỹ ? Nếu cắt đứt qua , cô là nhà đẻ đấy."

Hoàng Thúy Thúy nhếch mép , một câu rõ nghĩa: "Có khác gì ..."

Nói xong cô về phòng.

Thời Hựu Di khéo đến nhà họ Tô lúc , cô xách một gói t.h.u.ố.c: "Thanh Nhiễm, em xem , đây là Tri Niên đưa cho em đấy, còn bảo hai Tô thương nặng, tẩm bổ cho ."

Mở xem, bên trong là nhân sâm sơ chế.

Triệu Lan Chi cô từ chối: "Hựu Di , cháu về bảo với thanh niên trí thức Bùi, tấm lòng chúng xin nhận, nhưng thứ quý giá quá, chúng thể nhận ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-163.html.]

Mắt Thời Hựu Di sáng rực lên: "Thím Lan Chi, Tri Niên bảo thể sẽ nhận, còn bảo nếu nhận thì để Thanh Nhiễm gửi cho em trai cháu."

Triệu Lan Chi hiểu , bà con gái vẫn còn đang ngẩn : "Được, gửi cho đồng chí Thời, đồng chí Thời ở bên ngoài bảo vệ tổ quốc, nguy hiểm lắm."

Thời Hựu Di trộm bên cạnh, hai nợ ân tình của , giao lưu nhiều , tình cảm chẳng sẽ bồi đắp ?

Hi hi, thông minh quá !

Sau em trai cô và Thanh Nhiễm kết hôn, cô nhất định mâm chính!

......

Sau ngày hôm đó, Tô Thanh Nhiễm cảm thấy chị dâu hai đổi , những nấu món ngon sẽ biếu cha một phần, thậm chí còn đưa cho cô mười đồng, bảo cô mua ít đồ bổ cho cha .

Vết thương của hai hồi phục khá , tuy là gãy chân, nhưng ngày nào Tô Thanh Nhiễm cũng cho uống nước linh tuyền, khác cần ba tháng để liền xương, chỉ một tháng là hồi phục .

Tuy vẫn , nhưng đối với cả nhà thì đây là niềm vui ngoài mong đợi.

Hôm nay, Hoàng Thúy Thúy đẩy sân phơi nắng, Tô Thanh Nhiễm bưng cho một cốc nước linh tuyền.

Tô Tuấn Trạch uống xong chép chép miệng hai cái, hỏi: "Em út, nước vị giống nước bình thường thế, ngọt ngọt, cũng giống nước đường."

Tô Thanh Nhiễm : "Đây nước, là t.h.u.ố.c em nhờ bệnh viện kê cho đấy, thể giúp xương mau liền."

"Đây là cốc cuối cùng ."

Hoàng Thúy Thúy trố mắt, hóa khả năng hồi phục của Tuấn Trạch , mà là cô út âm thầm giúp đỡ.

"Thuốc bao nhiêu tiền, chị đưa tiền cho em. Hôm nào em mua thêm cho chị ít nữa." Nói định về lấy tiền.

Hoàng Thúy Thúy bây giờ cũng nghĩ thông , tiền hết thể kiếm , nhưng chân của Tuấn Trạch mà khỏi thì coi như xong.

 

 

Loading...