Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:26:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe , Hoàng Thúy Thúy mới chịu xuống, nhưng cô thực sự thể tĩnh tâm , lúc thì đột nhiên tự tát một cái, lúc thì hoảng hốt ngó bên trong.

Đợi hai tiếng đồng hồ, cửa phòng phẫu thuật mới mở , một bác sĩ nam bước ngoài, tay cầm tờ giấy trắng: "Người nhà Tô Tuấn Trạch ở đây ?"

"Có! đây! Bác sĩ, Tuấn Trạch nhà ?"

"Không vấn đề gì lớn nữa, vết thương của băng bó sớm, còn ngậm lát sâm, sơ cứu đúng cách, gây tổn thương thứ cấp, hiện tại chỉ hôn mê do mất m.á.u quá nhiều thôi, tẩm bổ cho nhiều , tĩnh dưỡng nửa năm là khỏi."

"Được... cảm ơn bác sĩ!" Tô Hoành Sơn môi run run cảm ơn bác sĩ.

Tô Tuấn Trạch chuyển về phòng bệnh thường, chân nẹp cố định bằng ván gỗ, vì mất m.á.u quá nhiều nên sắc mặt nhợt nhạt, môi càng chút huyết sắc nào, Triệu Lan Chi và Hoàng Thúy Thúy thấy trào nước mắt.

"Mẹ, ở đây trông ạ, con về thịt gà hầm cho hai uống."

Triệu Lan Chi nắm lấy tay Tô Thanh Nhiễm: "Nhiễm Nhiễm, trong nhà còn gà, con đừng lên núi nữa nhé, trong núi nguy hiểm quá, hai con thanh niên trai tráng còn nông nỗi , nhỡ con cũng... thì thực sự sống nổi nữa !"

Tô Thanh Nhiễm cô bây giờ đang sợ hãi, chỉ đành gật đầu: "Vâng, thế tiện thể con mang cơm đến cho ăn."

Tô Hoành Sơn: "Cha cũng về cùng con, xe bò đại đội còn dùng, cũng thể cứ để mãi ở bệnh viện ."

...

Đợi Tô Thanh Nhiễm nấu cơm xong thì trời tối, Tô Hoành Sơn yên tâm để con gái một công xã buổi tối, định cùng cô, đúng lúc Lâm Gia Huy và Tô Thanh Thục cũng về đến nơi.

Tô Thanh Thục: "Cha, con với em út bệnh viện xem , cha cũng mệt cả ngày , ở nhà nghỉ ngơi , mai chúng con ca chăm sóc hai."

Cuối cùng Tô Thanh Thục và Tô Thanh Nhiễm cùng đến bệnh viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-160.html.]

Lúc họ đến phòng bệnh thì Tô Tuấn Trạch tỉnh, thấy hai , gượng nhếch mép: "Anh , hai đứa đừng lo."

"Anh hai đừng chuyện nữa, ăn chút gì , em út hầm canh gà nhân sâm cho đấy."

" đấy, thằng hai , con uống nhiều ."

Hoàng Thúy Thúy kê thêm cái gối lưng Tô Tuấn Trạch, đỡ dậy một chút, đó múc canh gà bón tận miệng cho .

Tô Tuấn Trạch uống một ngụm, yếu ớt: "Ngon lắm."

Thấy bộ dạng của , Triệu Lan Chi kìm nước mắt, thằng hai nhà bà từ bé nghịch như quỷ sứ, bao giờ thấy nó như thế , đúng là nó chịu khổ !

Hoàng Thúy Thúy vẫn luôn im lặng, cô thực sự quá ân hận, đều tại hôm qua cô bảo biếu nhà đẻ con thỏ rừng, ép Tuấn Trạch núi đặt bẫy, nếu cũng ...

Sau ngày hôm đó, Hoàng Thúy Thúy như biến thành một khác, trầm mặc ít , chỉ cắm đầu việc, trong mắt cũng còn vẻ lấp lánh như ngày thường.

Sau khi Tô Tuấn Trạch xuất viện cô vẫn luôn trong bộ dạng , điều cô chăm sóc Tô Tuấn Trạch chu đáo, việc trong nhà ngoài ngõ cũng tranh .

Ngày còn oán trách Tô Thanh Nhiễm nấu cơm, trách chị dâu cả quét sân sạch sẽ, bây giờ cô cứ lẳng lặng hết việc.

Triệu Lan Chi trong lòng cô khó chịu, thấy cô chăm chỉ như thế cũng bới lông tìm vết nữa.

Ngày nhà họ Hoàng đến, nhà họ Tô đang ăn cơm.

"Ôi dào, ông bà thông gia vẫn đang ăn , chúng đến đúng lúc ."

Mẹ Hoàng xách cái làn tay, : "Mấy hôm Thúy Thúy về nhà báo tin bảo Tuấn Trạch thương, với cha nó định sang thăm."

Cha Hoàng cũng gật đầu, ánh mắt quét qua hai món thịt bàn, trong lòng vui vẻ.

Loading...