Tô Thanh Nhiễm liếc một cái cũng chẳng biến đổi gì lớn, một cái cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Trong phòng đột nhiên xuất hiện một phụ nữ, Chu Á An cũng giật b.ắ.n , theo bản năng lấy khăn mặt che , thấy là Tô Thanh Nhiễm mới thở phào: "Chị Hứa, sáng sớm tinh mơ chị tìm việc gì thế?"
Tuổi chị Hứa chắc cũng xấp xỉ , Chu Á An cũng chẳng kiêng kỵ gì, bỏ khăn mặt xuống vắt lên : "Ngồi chị Hứa."
Anh ngại thì Tô Thanh Nhiễm đương nhiên cũng sẽ gì, cô tặc lưỡi hai cái trong lòng, tiếp: "Chị đây ít hàng mới, chú em xem lấy ."
Chu Á An lau khô nước , thong thả mặc áo , lúc mới xuống chuyện với cô.
Hai bàn bạc lâu, cuối cùng chốt mỗi tuần Tô Thanh Nhiễm giao thêm năm mươi cân hoa quả.
Ngay khi Tô Thanh Nhiễm chuẩn dậy về, ánh mắt đầy nghi ngờ của Chu Á An rơi cô: "Chị Hứa, cứ cảm thấy chị trông quen quen nhỉ?"
! Anh nhớ !
Nữ đồng chí gặp ở bờ sông thôn Đại Bình hôm đó chẳng vài nét giống chị Hứa ?
Người đó hình như còn là họ hàng nhà họ Triệu bên cạnh, nhớ vợ Triệu lão nhị họ Hứa, nữ đồng chí đó chẳng lẽ là họ hàng của chị Hứa?
Chu Á An càng nghĩ càng thấy khả năng!
"Chị Hứa, chị con gái ? từng gặp một nữ đồng chí trông giống chị."
Tô Thanh Nhiễm cứng đờ mặt: "À... ."
"Thật ? Thế thấy chắc là con gái chị , chị Hứa, chị họ hàng ở thôn Đại Bình ?"
Thấy Chu Á An định hỏi đến cùng, Tô Thanh Nhiễm vội lảng sang chuyện khác, thấy tiếng "cạch" một cái, cửa đẩy , Khỉ Lùn hớt hải chạy , ghé tai Chu Á An gì đó.
Thấy , Tô Thanh Nhiễm lập tức rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-158.html.]
Bị cắt ngang như , Chu Á An hỏi tiếp nữa mà quan tâm đến chuyện khác.
...
Vừa đến cổng nhà, Tô Thanh Nhiễm thấy trong sân vang lên tiếng lóc t.h.ả.m thiết rung trời.
Cô vội vàng đẩy cửa , thấy khí cả nhà đều đúng, Nhị Hổ và Tứ Nha bù lu bù loa, chị dâu hai cũng quỳ mặt đất liên tục tự tát mặt .
Ngay cả cha cô mắt cũng đỏ hoe...
Trong lòng Tô Thanh Nhiễm thót một cái, linh cảm chẳng lành.
Cô cau mày bước gian nhà chính, định xem chuyện gì xảy , nhưng bỗng chốc đồng t.ử co rút .
Chỉ thấy hai cô đang tấm phản gỗ, đầy m.á.u, chân đang gập ở một góc độ bất thường, ống quần xé rách thành từng dải, những giọt m.á.u đỏ tươi rỉ ngừng từ chỗ xương gãy nhô lên, loang lổ thành từng mảng sẫm màu tấm phản gỗ thô ráp.
Máu chảy qua khe hở tấm phản rơi xuống tạo thành tiếng "tí tách" khe khẽ, nhanh tích tụ thành một vũng nhỏ mặt đất, dính nhớp nháp quyện với bụi đất, trong khí còn phảng phất mùi tanh nồng của sắt gỉ.
"Mẹ, hai ...—" Sao thương thành thế ...
"Nhiễm Nhiễm... hai con... nó lên núi gặp lợn rừng, chân nó lợn rừng húc gãy... hu hu hu... con ..."
Lưu Tiểu Diễm thở dài: "Viễn Phong mượn xe bò , lát nữa sẽ đưa Tuấn Trạch đến bệnh viện Hoa Đà."
Triệu Lan Chi hận thù Hoàng Thúy Thúy, chỉ mặt cô mắng xối xả: "Nếu cái đồ chổi nhà cô cứ bắt thằng Tuấn Trạch dăm bữa nửa tháng lên núi thì nó xảy chuyện !
Lúc nhắc nhở cô , bảo thằng Tuấn Trạch bớt lên núi , đồ lòng lang thú nhà cô, chỉ nghĩ cho nhà đẻ, chẳng xót chồng tí nào!
Bây giờ thì , Tuấn Trạch thương thành thế , mạng còn chẳng giữ , giờ cô vui chứ gì!"
Hoàng Thúy Thúy quỳ rạp đất nức nở, cô cũng ngờ sẽ xảy chuyện chứ! Cô út dăm bữa nửa tháng chạy lên núi, , cô cứ tưởng... tưởng Tuấn Trạch cũng sẽ ...—