"Vâng."
......
Hôm Tô Thanh Nhiễm theo Triệu Lan Chi về nhà bà ngoại.
Nhà bà ngoại cách thôn Tô Gia khá xa, nhưng cũng là một thôn thuộc công xã Trường Thanh.
Thôn Đại Bình.
Hai đạp xe hơn một tiếng đồng hồ mới tới đầu thôn Đại Bình.
Thôn Đại Bình giống thôn Tô Gia, tuy cũng chân núi nhưng thôn Đại Bình phân cha dọc theo dòng chảy của sông, sông Thúy chảy xuyên qua cả thôn.
Triệu Lan Chi trừ dịp lễ tết thì ít khi về nhà đẻ, về ngoài một túi quả sơn bạch còn mang theo hai con gà rừng, trói chân treo ghi đông xe, trong gùi còn mang nhiều lê, chỗ sữa mạch nha Thời Vân Tiêu tặng cũng bà xách theo luôn.
Lúc vụ thu hoạch kết thúc, đều rảnh rỗi, lúc họ đến ông ngoại đang trong sân hút t.h.u.ố.c lào, thấy họ, Triệu Chí Đào vội vàng dập lửa.
Ngay đó ông đón: "Lan Chi, con với Thanh Nhiễm về còn mang lắm đồ thế gì? Mau mang về hết ! Cha với con thiếu cái ăn."
Triệu Lan Chi mặc kệ, nhét hết đồ tay ông: "Mẹ con với chị ạ?"
"Bà nó ơi! Bà nó ơi!"
"Làm cái gì đấy, gọi hồn ? Lão già c.h.ế.t tiệt đúng là để cho yên !" Một tiếng quát rõ vẻ mất kiên nhẫn vọng từ nhà.
"Con gái về !"
"Hả? Ông cho con gái uống chút nước ngọt , về ngay đây!"
Chẳng bao lâu , một bà cụ nhỏ bé tóc hoa râm từ ngoài cửa chạy bước nhỏ , tuy tuổi nhưng thể vẫn còn tráng kiện.
Bà cụ thấy Triệu Lan Chi là "ối dào" một tiếng: "Con gái út của về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-153.html.]
Tiếp đó bà cụ về phía Tô Thanh Nhiễm: "Cháu gái ngoại xinh quá thể, hèn chi nãy bà già hỏi thăm bà xem cháu lấy chồng !"
Lúc Tô Thanh Nhiễm đến qua đầu thôn, giờ đang nông nhàn, nhiều bà già trong thôn thích gốc cây tám chuyện.
Vừa thấy một cô gái xinh là hận thể lôi cả tông ti họ hàng tám đời nhà mà hỏi.
"Mau đây, bà pha nước ngọt cho."
"Cha , cả con ạ?"
Bà cụ bĩu môi: "Hôm nay chẳng chúng nó lên cơn gì, bảo là ăn hạt dẻ, đấy, sáng sớm tinh mơ chạy lên núi , cái núi to thế, tìm hạt dẻ, mà thật thì cũng hái hết từ đời nào !"
Bà cụ Triệu lải nhải một tràng, thấy họ mang nhiều đồ thế bắt đầu càm ràm.
"Ở nhà cái gì cũng , chúng bay mang lắm đồ về thế gì? Mẹ với cha sức khỏe vẫn , cần..."
Nghe những lời , Triệu Lan Chi chẳng hề thấy phiền, ngược khác hẳn ngày thường ghế đẩu uống nước ngọt.
Nếu ở nhà họ Tô mà lải nhải với bà như thế, bà sớm bực khóa cửa .
"Quả sơn bạch là Nhiễm Nhiễm hái núi, lê với gà rừng là... còn chuyện hôn nhân của Nhiễm Nhiễm..."
Hai ông bà càng càng tức: "Thằng nhãi họ Lục đó quá quắt thật! Trước cha thấy nó là đứa an phận , uổng cho nó mang danh quân nhân! là sỉ nhục hai chữ quân nhân! Lúc đó đáng lẽ nên đồng ý kết với nhà nó!"
"Lan Chi , chuyện Thanh Nhiễm thương lớn thế, con bảo đến nhà báo một tiếng, con bé dạo một vòng quỷ môn quan mà bọn vẫn chẳng gì..."
Bà cụ sờ lên vết sẹo màu hồng nhạt đầu Tô Thanh Nhiễm, tuy sắp thấy nữa nhưng trong lòng hai ông bà vẫn xót xa.
"Lúc đó bọn con cũng hoảng quá, việc trong nhà ngoài ngõ rối tinh lên, đó đến vụ thu hoạch, nên càng thời gian sang đây ạ."
Tô Thanh Nhiễm vẫn luôn họ chuyện, giờ mới chen : "Ông ngoại bà ngoại, chuyện qua ạ, hơn nữa bây giờ sống cũng chẳng gì, ngay cả con đường thăng chức cũng con chặn , còn cả Kiều Mạn Tuyết..."