Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:26:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thực cãi với Tô Tuấn Trạch về nhà đẻ ở một tuần, cô nhận cha hề quan tâm đến .

Thi thoảng cho chút sắc mặt cũng là bòn rút chút lợi lộc từ .

lời chồng mặt bao nhiêu , cô vẫn cảm thấy khó xử.

Hoàng Thúy Thúy cúi đầu, sống mũi cay cay.

Thấy cô như , Triệu Lan Chi cũng nặng, nhưng lời bà nhất định , nếu cục tức bà nuốt trôi!

"Cô gả nhà thì là nhà , cô nghĩ cho chồng cô, cho thằng Nhị Hổ và con Tứ Nha nhiều hơn, thế mới sống !

Hiếu kính cha sai, nhưng cũng thể ngu hiếu! Cô xem nhà đẻ đối xử với cô thế nào?

Cô tự ngẫm nghĩ ." Nói , Triệu Lan Chi bỏ .

Hoàng Thúy Thúy những lời , lạ cãi , chỉ cúi đầu im lặng.

Lưu Tiểu Diễm vốn ghét cô em dâu , nhưng thấy bộ dạng của cô thấy đáng thương, nhà đẻ cô cũng mấy trai, cha đối xử với cô cũng khá , ít nhất quà mặt từ nhà đẻ là .

thở dài, nhét nắm quả sơn bạch Tô Thanh Nhiễm đưa cho tay Hoàng Thúy Thúy: "Thím hai, ăn chút quả sơn bạch , chị bóc một quả, ngon lắm."

Hoàng Thúy Thúy cúi đầu nắm quả sơn bạch đầy ắp trong tay, nước mắt bỗng nhiên rơi lã chã xuống đất.

Triệu Lan Chi liếc mắt , cũng chẳng gì, tiếp tục bỏ quả túi lưới.

Hoàng Thúy Thúy ngờ đối xử với chị dâu cả như thế mà chị dâu cả còn cho quả sơn bạch, còn cha chỉ bòn rút đồ trong tay cô ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-151.html.]

Trong lòng Hoàng Thúy Thúy bỗng thấy dễ chịu chút nào...

cầm quả sơn bạch nhà, Lưu Tiểu Diễm vẫn đang đóng túi, : "Mẹ, xem nên gửi chút sang bên nhà cũ ạ, cô út với Tri Thu ăn gà nướng núi trong thôn đều cả .

Con bà nội rêu rao với bao nhiêu là cô út vô lương tâm bất hiếu, ăn đồ ngon cũng chẳng đường biếu bà một ít."

"Phân gia , còn gửi cho hai cái già bất t.ử ăn gì, bà thích thì cứ để bà , ai mà chẳng là cái đức hạnh gì?

Người khi còn đang thầm lưng chứ!"

"Đều là gần đất xa trời mà còn tị nạnh miếng ăn với con cháu!"

Cứ nhắc đến bà chồng là Triệu Lan Chi giận sôi m.á.u.

Kể thì bà chồng của bà cũng là phụ nữ tái giá đầu tiên ở thôn Tô Gia , từ khi cha chồng bà qua đời, bà chồng tằng tịu với lão già góa vợ nhà bên cạnh, hai năm vội vàng gả sang đó.

Thực cũng chẳng tính là gả, dù cũng chẳng đăng ký kết hôn, cùng lắm chỉ coi là tìm bạn già góp gạo thổi cơm chung.

"Mẹ, đừng giận, tính tình bà nội còn lạ gì, dù bà lưng thì trong thôn cũng chẳng tin ."

Lúc Tô Thanh Nhiễm còn nhỏ thì nhà họ phân gia , cho nên ấn tượng về bà nội đều là khi phân gia. Cô chỉ nhớ bà nội dăm bữa nửa tháng chạy sang nhà cô đòi cái ăn cái mặc, cho thì lăn ăn vạ, ầm ĩ khó coi.

Hồi nhỏ cô trong nhà rốt cuộc xảy chuyện gì, lớn lên mới dần hiểu , gia đình bất hòa phần lớn là do già thất đức.

Bà nội cô quá thiên vị bác cả, bắt cha cô chịu thiệt, cha chịu nên mới phân gia, hơn nữa lúc phân gia còn căng đến mức đoạn tuyệt quan hệ.

Ông bà nội cô sinh tổng cộng năm con, cha cô Tô Hoành Sơn là thứ tư, cô hai bác trai hai cô, cái nhà trừ cô út Tô Mạn Đồng thì đều qua với nhà Tô Thanh Nhiễm nữa, ngay cả đập đầu, bên nhà cũ cũng chẳng ai sang thăm một câu.

 

 

Loading...