Tô Tri Thu hiểu ý Tô Thanh Nhiễm, lập tức gật đầu: "Được thôi, quả bên hình như to thật đấy, chúng nhặt nhiều !"
Hai sang địa bàn của nhóm , xổm xuống bắt đầu bốc quả bỏ gùi. Nhóm nãy giờ im re, giờ thấy hai cô sang bên nhặt quả thì cuống lên: "Này các cô gì đấy, quả ở đây là của bọn !"
" đấy, của các cô ở bên cơ mà."
Tô Thanh Nhiễm khẩy, tay vẫn ngừng: "Là bạn của các bảo đồ núi đều là đồ vô chủ, ai nhặt thì nhặt mà."
Một nữ đồng chí : "Câu sai, nhưng đây là do bọn lắc rơi xuống."
"Thế ? Thế lúc bạn các cô nhặt quả do bọn lắc rơi xuống các cô lên tiếng?"
"... bọn để ý ."
"Ai mà tin , cô nhặt của bọn thì các thấy, bọn sang nhặt của các là các thấy ngay? Thế thì mắt các cũng tinh đấy nhỉ!" Tô Thanh Nhiễm nể nang gì mà châm chọc .
"..." Nữ đồng chí cứng họng.
"Sao thế?" Nam đồng chí nãy giờ lưng về phía lắc cây cũng phát hiện động tĩnh bên : "Cãi cái gì đấy?"
"Anh Trạch Vũ, hai cô chạy sang bên bọn em nhặt quả, mau đuổi họ !" Nữ đồng chí thấy chỗ dựa đến liền mách lẻo ngay.
Tô Thanh Nhiễm bật vì tức, chỉ gã đàn ông đó mà mắng: "Rõ ràng là bạn của các sang bên nhặt ! Quả núi ai cũng nhặt là do chính cô , nào, lời các chỉ áp dụng với khác, còn với chính thì ?"
Hứa Trạch Vũ nhíu mày về phía nữ đồng chí , chút vui hỏi: "Tiểu Quyên, nãy em sang bên nhặt quả ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-146.html.]
Hứa Tiểu Quyên mặt mũi chút lúng túng, cô thấy hai nữ đồng chí ít tuổi hơn , dù nhặt quả của họ thì họ cũng chẳng dám gì, ngờ hai tính tình ghê gớm thế.
Thấy bộ dạng của cô , Hứa Trạch Vũ ngay là cô đúng là thế thật, mặt hiện lên vẻ áy náy: "Xin hai nữ đồng chí nhé, hai cô cứ nhặt ở bên ."
"Anh Trạch Vũ!" Mấy nữ đồng chí dám tin mà kêu lên, chỗ là của họ mà!
Tô Thanh Nhiễm và Tô Tri Thu cũng chẳng nhất thiết tranh giành chút quả , chỉ là xả cục tức thôi: "Chúng nước sông phạm nước giếng, đừng mà sang đây nữa."
Tô Thanh Nhiễm và Tô Tri Thu về địa bàn của , chỗ quả đất hai họ nhặt cũng hết, nếu thái độ những một chút thì cho họ cũng chẳng , chỉ là cái cô đồng chí tên Tiểu Quyên gì đó thực sự quá trơ trẽn.
Tô Thanh Nhiễm để bọn họ hưởng hời, bèn lén bỏ một ít gian. Thấy quả đất nhặt hết, Tô Tri Thu còn thắc mắc: "Ơ nãy tớ còn tưởng bọn đựng hết cơ, thế mà đủ ."
"Vừa đủ thì càng , đỡ để khác hưởng lợi."
"Cũng ."
Bên họ nhặt xong, bên Hứa Trạch Vũ xách một cái túi lưới tới, bên trong đựng đầy quả sơn bạch. Trong lòng soạn sẵn văn mẫu, nhưng khi đối diện với Tô Thanh Nhiễm nữa, lời định vẫn nghẹn ở cổ họng.
Trên khuôn mặt ngăm đen của thoáng hiện lên vết ửng hồng, luống cuống gãi đầu: "Cái... cái cho hai cô... Chuyện ban nãy, xin nhé."
Tô Tri Thu thấy như thì bật thành tiếng, liếc mấy nữ đồng chí đang nghiến răng nghiến lợi về phía với vẻ kiêu ngạo xen lẫn chút đắc ý: "Anh sợ các cô giận ?"
Hứa Trạch Vũ cúi đầu ánh mắt lảng tránh: "Vốn dĩ là họ sai, hơn nữa quả trong túi là do lắc , cho ai thì cho."
"Phụt...—" Tô Thanh Nhiễm cũng bật , cũng thú vị phết.