Tô Tri Thu cũng cảm thấy ngạc nhiên, như Hoàng Thúy Thúy cô gặp nhiều , cực phẩm hơn cô cũng khối .
Hai chuyện nhặt củi, bất tri bất giác sâu trong.
"Chúng còn tiếp ? Cảm giác xa đấy." Tô Tri Thu chút lo lắng mở miệng.
"Không , bọn đang ngang sườn núi mà, sâu trong , nếu nguy hiểm gì thì chạy xuống phía lâm trường."
"Được."
Đi nửa tiếng, Tô Thanh Nhiễm thấy mấy cái cây cao lớn, cô ngạc nhiên: "Tri Thu, xem cây sơn bạch quả ?"
" thật kìa!" Tô Tri Thu cũng vô cùng mừng rỡ: "Nhiều quả thế ! Mau hái một ít mang về ."
Hai ôm lấy cây sức lắc, quả sơn bạch rơi xuống rào rào.
Tô Tri Thu mà khép miệng: "Quả sơn bạch ăn ngon lắm, chúng lắc nhiều nhiều chút, chất đầy hai cái gùi của bọn luôn."
Nghĩ đoạn, cô đổ hết củi trong gùi . Củi thì đáng tiền, lúc nào nhặt chẳng , nhưng quả sơn bạch thì thể lãng phí.
"Thanh Nhiễm, cũng đổ củi , chúng mang nhiều về nhà chút, chắc tìm chỗ ."
"Được." Tô Thanh Nhiễm theo.
Tô Tri Thu còn thắc mắc, hôm nay lắc nhẹ nhàng thế nhỉ, ngày cô cũng từng lắc cây, lắc rơi vài quả là khá lắm .
Hơn nữa cái cây cũng bé, nhưng quả sơn bạch sờ sờ mắt, cô cũng chẳng màng nghĩ nhiều, lắc xong liền bắt đầu nhặt bỏ gùi.
Hai đang việc khí thế ngất trời thì thấy tiếng bước chân ngày càng gần, còn tiếng mấy đang chuyện, cả nam cả nữ.
"Hình như đến, thế nào bây giờ?"
Tô Thanh Nhiễm tiếp tục nhặt quả sơn bạch: "Làm thế nào là thế nào, mau nhặt chứ."
Vừa dứt lời, nhóm tới nơi.
"Có !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-145.html.]
"Mọi kìa, cây sơn bạch quả! Họ đang nhặt quả!"
"Chúng cũng mau qua đó , kẻo lát nữa hái hết bây giờ."
"Lắm chuyện, còn mau theo!"
Nhóm năm sáu thanh niên, chừng hai mươi tuổi, cả nam cả nữ, da dẻ đều ngăm đen, mặc quần áo vải thô, bộ dạng chắc là thôn bên.
Tô Thanh Nhiễm ngước mắt lên, cô chỉ liếc nhẹ một cái mà khiến mấy đồng chí nam luống cuống tay chân, mấy đồng chí nữ bên cạnh thấy thế thì vui.
Một nữ đồng chí dáng cao gầy trong đó đến một cái cây, vịn cây bắt đầu sức lắc, quả sơn bạch rơi xuống rào rào.
"Chị Nam, chị khỏe thật đấy!"
Nữ đồng chí gọi là chị Nam lườm một cái: "Còn mau nhặt?"
"Nhặt đây!"
Quả sơn bạch Tô Thanh Nhiễm và Tô Tri Thu lắc lúc nãy đều rơi mặt đất, hai giờ chỉ cần nhặt lên là , nhưng mấy cái cây mọc xa lắm, quả của hai bên lắc rơi xuống khó tránh khỏi lẫn .
Trong nhóm một nữ đồng chí nảy sinh ý , càng nhặt càng lấn sang phía Tô Thanh Nhiễm, Tô Thanh Nhiễm vẫn luôn ngấm ngầm để ý mấy đó.
Thấy cô liền hô lên: "Cô cái gì đấy?"
Bị phát hiện, nữ đồng chí cũng hề hổ, ngược vẻ mặt thản nhiên: " đang nhặt quả sơn bạch mà, cô thấy ?"
"Chỗ đều là do bọn lắc rơi xuống, cô nhặt thì sang bên các cô mà nhặt!"
"Ai bảo đây là do các cô lắc rơi xuống, cô gọi nó một tiếng xem nó thưa ?"
"Cô giở trò ăn cướp đấy ?" Tô Tri Thu cũng tức giận.
"Ai ăn cướp, đồ núi vốn dĩ là đồ vô chủ, cô nhặt thì nhặt chắc?"
"Cô!" Tô Tri Thu cãi ả , Tô Thanh Nhiễm liền kéo tay cô : "Cô đúng lắm, đồ núi là đồ vô chủ."
Nữ đồng chí hừ một tiếng đắc ý, liền Tô Thanh Nhiễm tiếp: "Tri Thu, chúng sang bên nhặt, quả sơn bạch bên đó to hơn quả bọn lắc ."