Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:26:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Cảnh Hiên thấy cô tin, kích động bước liền hai bước gần cô.

"Không , tất cả những thứ đó quá chân thực, nghi ngờ nó là mơ, mà là những chuyện thực sự xảy ở kiếp .

Nếu thì...—"

Nói đến đây, Lục Cảnh Hiên chợt nhớ điều gì đó, lập tức kích động hẳn lên.

"Thanh Nhiễm, cho , em sớm giấc mơ giống hệt ?

Em cũng mơ thấy chuyện kiếp , cho nên mới dứt khoát rời bỏ , lựa chọn hủy hôn như thế!"

Tô Thanh Nhiễm lạnh một tiếng: " hiểu đang cái gì. sở dĩ chọn hủy hôn, chẳng là do ép ?

Lúc ngay mặt ôm Kiều Mạn Tuyết lòng, rõ ràng là hai gian tình, hủy hôn, chẳng sẽ để trong thôn chê ?"

Sắc mặt Lục Cảnh Hiên lập tức trở nên trắng bệch: "Không như thế, coi Kiều Mạn Tuyết là bạn bè.

Em và cô giống , đều là những quan trọng nhất trong cuộc đời , chỉ bất kỳ ai trong hai xảy chuyện.

Nếu thể lựa chọn, thà rằng kiếp c.h.ế.t là chứ em. Bây giờ chỉ cần nhắm mắt , trong đầu là hình ảnh hai sõng soài đất, phủ vải trắng.

Em điều đó đau khổ thế nào ! Anh thà c.h.ế.t cùng hai còn hơn!"

Tô Thanh Nhiễm ghê tởm lùi mấy bước: "Lục Cảnh Hiên, đúng là điên thật !! Có bệnh thì khám !

Anh c.h.ế.t thì chẳng ai cản , chỉ là đừng đến chỗ mà tìm sự đen đủi!"

Lục Cảnh Hiên thấy mặt cô chút rung động nào, thậm chí còn tuyệt tình và lạnh lùng hơn cả cô trong giấc mơ.

Hắn lập tức cảm thấy một cơn tức giận xộc thẳng lên não.

"Tô Thanh Nhiễm, hạ cầu xin em như thế , chẳng lẽ em vẫn chịu tha thứ?

Rốt cuộc kiếp chuyện gì thiên lý bất dung cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-139.html.]

Chỉ vì chuyện của Mạn Tuyết và Tiểu Khâm, mà em giận dỗi suốt hai mươi năm, lạnh nhạt với hai mươi năm, em bao giờ thực sự coi là chồng em!"

Tô Thanh Nhiễm định những lời đổi trắng đen nữa, lập tức nhấc chân định bỏ .

Nào ngờ như phát điên đuổi theo.

"Tô Thanh Nhiễm! Em thể , cũng thể tin lời !

sẽ tìm cách chứng minh những điều đều là sự thật, sẽ tin thôi.

Ví dụ như... cái gã gian phu Thời Vân Tiêu của em, nếu em hao tâm tổn trí tiếp cận , sẽ nghĩ thế nào?

Nếu chuyện kiếp của chúng , sẽ em ?"

Tô Thanh Nhiễm sự hoang tưởng của chọc cho bật vì tức.

"Lục Cảnh Hiên, nếu tò mò thì cứ việc với , miễn là sợ đ.á.n.h thành tàn phế.

Còn nữa, bớt cái kiểu tự cho là đúng . Sao nào? Định diễn Tam sinh tam thế với ở đây ? Cứ mới chắc?

Giả sử giấc mơ của là thật, thì kiếp đúng là xui xẻo tám đời mới vớ cái gia đình nhà !

Gặp ai thì nấy chẳng chạy mất dép?

Có cơ hội ai mà chẳng chọn đàn ông ? cứ thích ở bên đấy, phục thì cũng ráng mà nhịn!"

Lục Cảnh Hiên kích động đến mức hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi.

"Vậy nếu , kiếp khi hai gặp chuyện, bao lâu cũng gặp t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t thì ? Hơn nữa lúc đó còn ầm ĩ lên cả báo đài ti vi.

Em nếu yêu thật lòng, chẳng lẽ c.h.ế.t như thế nào ?

Chỉ cần em đồng ý kết hôn với , thể giúp em cứu , cũng sẽ tìm cách cứu nhà em.

Anh đảm bảo với em, tuyệt đối sẽ để bi kịch kiếp tái diễn."

 

 

Loading...