Thập Niên 70: Trọng Sinh Vả Mặt Chồng Cũ, Cướp Lại Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-02-16 01:26:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tạ Cẩm An còn đang đoán già đoán non thì Thời Vân Tiêu gấp tờ giấy nhét phong bì, xoay về phía Tạ Cẩm An.

Anh mặt cảm xúc mở miệng: "Lần nhớ gõ cửa ."

Trên mặt Tạ Cẩm An thoáng qua vẻ ngỡ ngàng: "Trời đất chứng giám, gõ cửa thật mà, tin hỏi lão Phương xem!"

Phương Nguyên Tham ngũ quan đoan chính, vóc dáng đặc biệt cao lớn, ước chừng mét tám, gật gật đầu: " thấy lão Tạ gõ cửa mà."

"Vừa liếc qua một cái, nét chữ thanh tú, giống chữ của con gái lắm, là lén lút lưng bọn yêu đương đấy chứ?" Tạ Cẩm An liếc sắc mặt Thời Vân Tiêu, lầm bầm.

"Nữ đồng chí thư á?"

Phương Nguyên Tham mắt trợn tròn lên, ai mà chẳng lão Thời xưa nay gần nữ sắc, mỗi mấy cô bên đoàn văn công bắt chuyện với , cứ như tảng băng di động .

Chuyện chắc chắn uẩn khúc!

"Lão Thời, thế là đúng , yêu đương lưng hai em bọn thì thôi , nhưng ít cũng cho bọn chị dâu là ai chứ."

Phương Nguyên Tham phỏng đoán: "Là cháu gái của Quân trưởng Lục, con gái của Chính ủy Lưu, là đồng chí Hứa bên đoàn văn công?"

Trong quân khu cũng chỉ mấy đó theo đuổi lão Thời ráo riết nhất, gần như ai cũng .

Tiếc là thần nữ lòng, Tương vương vô ý.

Thời Vân Tiêu sa sầm mặt mày: "Nói linh tinh cái gì đấy, lưng tùy tiện đặt điều về các đồng chí nữ, cẩn thận tai vách mạch rừng!"

Phương Nguyên Tham ngượng ngùng sờ mũi: " chỉ mặt các thôi, truyền ngoài ."

"Họa từ miệng mà , lão Phương, thực sự chú ý cái miệng của đấy."

"Ôi dào , mau xem thư là ai !"

Tạ Cẩm An ở bên cạnh nín , lão Phương chỗ nào cũng , mỗi tội thích hóng hớt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-137.html.]

Thời Vân Tiêu bất lực lắc đầu, thật: "Là đồng chí Tô, chị từng cứu đồng chí Tô, giờ ngày nào cũng chạy sang nhà họ Tô ăn chực, bèn lá thư cho đồng chí Tô, tiện thể gửi ít đồ sang đó."

Tạ Cẩm An kinh ngạc: "Tâm tư chị Hựu Di cũng linh hoạt phết nhỉ, nhưng cũng cần lo quá, chị tuy tùy hứng chút nhưng cũng chiếm của , chị ăn cơm ở nhà họ Tô chắc chắn là đưa tiền."

" ." mà...

Tạ Cẩm An lén quan sát sắc mặt Thời Vân Tiêu, trêu chọc: "Cậu sợ đồng chí Tô nghĩ cậy ân báo đáp ?... Nói thật , ý với đồng chí Tô ?"

"Hồi còn ở thôn Tô Gia thấy lạ lắm , cứ chằm chằm bóng lưng đồng chí Tô..."

"Nói bậy bạ gì đấy! chỉ là vì chuyện của chị mới..."

Tim Thời Vân Tiêu bỗng hẫng một nhịp, lờ trái tim đang đập yên phận, mất tự nhiên đầu chỗ khác: "Dù cũng đừng tùy tiện vu khống đồng chí Tô."

" vu khống đồng chí Tô , vu khống mà, thích đồng chí Tô thì liên quan gì đến đồng chí Tô?"

Tạ Cẩm An hì hì, và Thời Vân Tiêu lớn lên cùng từ nhỏ, hiểu nhất, bộ dạng rõ ràng là trúng tim đen .

Hèn chi lúc ở thôn Tô Gia quan tâm đến đồng chí Tô như thế, khi còn đặc biệt nhắc nhở cô , về đơn vị, còn cứ dăm bữa nửa tháng kiếm chuyện với Lục Cảnh Hiên.

Chậc chậc...—

Quả nhiên đàn ông dù lợi hại đến cũng tình yêu mờ mắt.

"Đồng chí Tô là ai?" Phương Nguyên Tham hiểu lắm, sốt ruột đến mức vò đầu bứt tai.

"Ây da, , để kể cho ..."

"Đủ !"

Nhìn thấy vẻ mặt hoang mang xen lẫn chút mất kiên nhẫn của Thời Vân Tiêu, Tạ Cẩm An quả quyết ngậm miệng: "Lão Thời, với lão Phương còn chút việc, ngoài đây."

 

 

Loading...