Thanh Nhiễm, đến lúc đó em nhất định xin tha giúp với em trai nhé! Không thì nó mắng c.h.ế.t mất!"
Tô Thanh Nhiễm dở dở : "Đồng chí Thời là em trai chị ? Sao chị sợ thế?"
"Em , em trai bên ngoài thì lạnh lùng, việc gì cũng để tâm, nhưng thực nó đầy một bụng ý , tâm cơ lắm đấy! Hồi nhỏ chẳng ít chịu thiệt thòi vì nó, chịu thì chịu thôi, đằng mặt lớn và ngoài, nó vẫn là đứa trẻ ngoan ngoãn lời, còn thành đứa nghịch ngợm... là tức c.h.ế.t mà!
Hơn nữa nó thích cứ chạy theo Tri Niên. Nếu vì Tri Niên mà phiền gia đình em, còn lấy ân tình của nó cái cớ, chắc chắn nó sẽ mắng một trận tơi bời!"
Tô Thanh Nhiễm an ủi cô : "Chị cũng lấy ân tình của đồng chí Thời cớ , là em tự nguyện mời chị đến nhà ăn cơm mà. Với chị ăn chực, chị đưa tiền đàng hoàng, em với cha còn ăn ké bao nhiêu là thịt nữa chứ.
Nói thì nhà em còn đang chiếm hời của chị đấy, em nghĩ sẽ mắng chị ."
"Hy vọng là thế. nó sắp đến đây , tàu hỏa cũng mất mấy ngày mấy đêm đấy. Lần chắc chắn nó giận lắm, thì nó còn lâu mới thèm chạy tới đây quản ..."
"Tô Thanh Nhiễm! Tô Thanh Nhiễm nhà ?"
Tô Thanh Nhiễm ăn sáng xong, chuẩn lên núi Ngọa Kê một chuyến thì thấy bên ngoài gọi tên .
Cô ghé cửa sổ ngoài, thấy một đàn ông mặc đồng phục màu xanh lá cây, tay dắt chiếc xe đạp Phượng Hoàng, đeo chéo một cái túi màu vàng xanh, bên còn thêu ngôi năm cánh màu đỏ và dòng chữ "Phục vụ nhân dân".
Là đưa thư.
Tô Thanh Nhiễm vội vàng đáp một tiếng, đó sân mở cửa cho .
"Có thư và bưu kiện của cô đây."
Người đưa thư cúi đầu rút từ trong túi một phong thư, cái tên, cuối cùng hỏi nữa: "Cô là Tô Thanh Nhiễm ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-135.html.]
"Là ." Tô Thanh Nhiễm vẫn còn lạ lẫm, ai gửi thư cho cô nhỉ?
"Cầm lấy , nhớ bưu điện nhận bưu kiện nhé, cái bưu kiện đó to lắm đấy, nhất cô nên rủ nhà cùng." Người đưa thư nhắc nhở một câu.
"Vâng, cảm ơn đồng chí."
"Không chi, phục vụ nhân dân mà."
Tô Thanh Nhiễm nhà bóc phong bì thư. Bên trong một tờ giấy thư mỏng và một tờ phiếu. Trên giấy thư là những dòng chữ bằng b.út máy nét nào nét nấy, b.út lực mạnh mẽ dứt khoát, mang đậm phong thái cứng cỏi, mắt. Ánh mắt cô lướt qua nét chữ, dừng ở dòng cuối cùng của bức thư.
Thời Vân Tiêu kính thư.
Hóa là ? Chắc là vì chuyện của chị Hựu Di .
Tô Thanh Nhiễm bắt đầu từ câu đầu tiên.
Bức thư dài, cô loáng cái là xong. Đồng thời trong lòng thầm cảm thán, đồng chí Thời quả nhiên là một chính trực, cũng chỉ như mới xứng đáng là quân nhân chân chính, chứ cái loại như Lục Cảnh Hiên... cô còn lười chẳng buồn nhắc tới.
Bị chuyện xen ngang, Tô Thanh Nhiễm lên núi nữa mà chạy công xã một chuyến để lấy bưu kiện về. Tuy nhiên cô mở , Thời Hựu Di ăn cơm ở nhà cô hề chiếm hời của ai, nhất là cứ để nguyên đai nguyên kiện đưa cho Thời Hựu Di thì hơn.
......
"Thanh Nhiễm, ngoài bưu kiện , em trai còn gì nữa ?" Lúc ăn cơm trưa, Thời Hựu Di ánh mắt chột hỏi.
"Không gì cả, chỉ bày tỏ sự áy náy với gia đình em, còn bảo nếu thì cứ từ chối chị, cần nể mặt . Lát nữa ăn cơm xong chị mang bưu kiện về ."
"Ồ..." Thời Hựu Di thở phào nhẹ nhõm, đó lắc đầu: "Thanh Nhiễm, đó là đồ em trai gửi cho , thể mang ."