Trước đây ở trong khu đại viện, tuy Bùi Tri Niên bao giờ bộc lộ tình cảm nam nữ với cô , nhưng ít cũng coi cô như em gái. Thế mà từ khi xuống nông thôn, càng lạnh nhạt, xa cách với cô hơn.
Cô từng thấy một Tri Niên như . Cô đang nghĩ, chẳng lẽ Tri Niên thực sự ghét , những đối chỉ là nể mặt lớn hai nhà thôi ?
Xuống nông thôn một tuần , câu Tri Niên với cô đếm hết mười đầu ngón tay. Lần Thời Hựu Di thực sự nản lòng . Cô tốn bao tâm tư, chịu bao cực khổ để xuống đây vì , liệu đáng ?
Nghe , động tác gắp thức ăn của Tô Thanh Nhiễm khựng : "Chị hối hận ?"
Trên mặt Thời Hựu Di thoáng hiện lên vẻ lúng túng, cô đỏ mặt, lí nhí : "Hình như cũng một chút... em tuyệt đối đừng ngoài nhé."
Tô Hoành Sơn bên cạnh cũng thấy khó xử. Chuyện tình cảm của đám con gái, ông là một lão già đây thì cái thể thống gì. Ông gắp ít thức ăn, bưng bát dậy: "Trong nhà bí, cha ngoài hóng gió chút."
Sau khi Tô Hoành Sơn khỏi, Thời Hựu Di thấy thoải mái hơn hẳn.
Triệu Lan Chi : "Cháu cứ yên tâm, miệng thím kín như bưng, bao giờ ngoài !"
"Haiz, cháu thích Tri Niên từ nhỏ, nhưng cứ luôn coi cháu là em gái. Cháu cam tâm, xuống nông thôn, cháu xúc động nhất thời cũng đăng ký theo, nhà cháu sắp mắng c.h.ế.t cháu ..."
Tô Thanh Nhiễm : "Hiện tại chị nhận sự hồi đáp của thanh niên trí thức Bùi, chị cảm thấy những gì bỏ và nhận tương xứng, nên trong lòng mất cân bằng ?"
Thời Hựu Di gật đầu: "Cũng một chút. bảo cứ thế từ bỏ thì cũng cam lòng. cứ nghĩ, nếu kiên trì thêm chút nữa, Tri Niên sẽ cho cảm động?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-trong-sinh-va-mat-chong-cu-cuop-lai-khong-gian-ban-tay-vang/chuong-134.html.]
" tình cảm nhờ sự cảm động thì rốt cuộc cũng chỉ là nhất thời thôi. Nếu thanh niên trí thức Bùi thích chị, chị chẳng cần gì cả. Ngược ..." Nếu Bùi Tri Niên thích Hựu Di, dù cô nhiều đến , cũng chỉ thấy phiền phức mà thôi.
Đạo lý Thời Hựu Di đều hiểu, bao năm qua nhà cô rát cả tai , nhưng cô chính là cam tâm.
" cứ thử thêm nữa xem , nếu thực sự vẫn , thì..." Thì thế nào Thời Hựu Di nốt, Tô Thanh Nhiễm cũng hỏi, đoán chừng là bảo nhà đón cô về thành phố thôi.
Xem cái khổ của một tuần qua rốt cuộc cũng khiến Thời Hựu Di chùn bước, hoặc lẽ tình cảm cô dành cho Bùi Tri Niên vốn chẳng sâu đậm như cô tưởng, chỉ là sự cam tâm đang quấy phá mà thôi.
Qua vài ngày, Thời Hựu Di mếu máo vác cái mặt đưa đám đến nhà Tô Thanh Nhiễm ăn cơm.
"Chị thế? Thanh niên trí thức Bùi bắt nạt chị ?"
"Không ." Thời Hựu Di thất thần lắc đầu: " xong đời , Thanh Nhiễm ơi, tiêu đời , c.h.ế.t chắc ."
Thời Hựu Di quan tâm đến công điểm nên tan khá sớm. Lúc nhà họ Tô ngoài mấy đứa trẻ con thì chỉ Tô Thanh Nhiễm và cô .
Tô Thanh Nhiễm thấy bộ dạng của cô , kìm hỏi: "Rốt cuộc là ?"
Thời Hựu Di ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Tô Thanh Nhiễm: "Lần cha gửi đồ cho , sợ hai lo lắng nên thư hồi âm, bảo là hiện tại đang ăn cơm ở nhà một hộ dân trong thôn, gia đình đối xử với , bảo cha yên tâm.
Không ngờ cha chẳng thế nào với em trai . Thằng em liền gửi một bức điện báo tới, nó đoán ngay là đang ăn cơm ở nhà em! Nó bảo đợi nó nghỉ phép sẽ cho tay!